AQ Chính Truyện – Lỗ Tấn

AQ Chính Truyện
Tác giả : Lỗ Tấn
NXB Văn Học 2013

379 trang

Giới thiệu:

AQ chính truyện (The True Story of Ah Q) là truyện vừa duy nhất của Lỗ Tấn (Lu Xun) được đăng tải lần đầu trên “Thần báo phó san” ở Bắc Kinh trong khoảng thời gian từ 4 tháng 12, 1921 đến 12 tháng 2, 1922. Sau đó truyện được in trong tuyển tập truyện ngắn “Gào thét” (呐喊, Nahan) năm 1923 và là truyện dài nhất trong tuyển tập này. Tác phẩm này thường được coi là một kiệt tác của Văn học Trung Quốc hiện đại; nó cũng được coi là tác phẩm đầu tiên viết bằng bạch thoại văn sau phong trào Ngũ Tứ (1919) tại Trung Quốc.

Bối cảnh lịch sử của câu chuyện là thời kỳ trước sau cách mạng Tân Hợi (1911) với những thế lực phong kiến hiện vào các tên địa chủ. Trong làng Mùi, cụ cố họ Triệu, cụ cố họ Tiền là tượng trưng cho kỷ cương, cho pháp luật, cho chân lý. Chúng nắm quyền bính trong tay. Xung quanh chúng là cả một hệ thống tay sai từ bác Khán đại diện cho chính quyền phong kiến đến Triệu Bạch Nhân, Triệu Tư Thần, thím Bảy Trần là những người bà con láng giềng có quan hệ kinh tế và huyết thống với chúng. Những người này tự đặt thông lệ để biến thành những tập quán bất di bất dịch và có hiệu lực hơn cả pháp luật nhà nước, làm cho dân làng không phân biệt được phải trái đến nỗi họ làm gì dân làng cũng cho là phải. Cụ cố Triệu tát cho A.Q một cái vào mặt thì nhất định A.Q là người có lỗi rồi, không cần bàn cãi: Thì chả lẽ cụ Cố cụ Triệu lại có lỗi được sao? Đó là một thứ uy thế tuyệt đối, địa chủ ở nông thôn lại được cơ cấu phong kiến che chở. Khi xảy ra chuyện giữa địa chủ và nông dân thì quan trên đứng về phía địa chủ đè nén nông dân.

Lỗ Tấn thấy nông dân là những người chịu khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng chịu ép một bề. A.Q biết căm thù kẻ áp bức mình. Trong làng Mùi, y ghét nhất bọn địa chủ và con cái địa chủ. Y xem lão Tây giả, thằng cả con cụ cố họ Tiền là kẻ thù của y, hễ thấy mặt là chửi thầm trong bụng. Tuy những lý do y đưa ra để căm thù chưa đúng nhưng y đã nhìn đúng đối tượng để căm thù. Lòng căm thù bộc lộ rõ nhất là lúc phong trào cách mạng nổi lên. A.Q muốn làm cách mạng để “cách… mẹ cái mạng” của bọn địa chủ để tìm cho mình con đường sống. Sau khi A.Q chính truyện xuất bản không bao lâu, có nhà phê bình cho rằng một người lạc hậu như A.Q thì không thể nào có tinh thần cách mạng được. Nhưng Lỗ Tấn đã trả lời như sau: “Theo ý tôi, nếu Trung Quốc không làm cách mạng thì A.Q cũng chẳng bao giờ làm cách mạng, nhưng nếu Trung Quốc làm cách mạng thì thế nào A.Q cũng sẽ làm. Số mạng của chú A.Q của tôi phải thế”.

Lỗ Tấn viết tiểu thuyết không nhằm mục đích nào khác là “lôi hết bệnh tật của họ (những người bất hạnh) ra, làm cho mọi người chú ý tìm cách chạy chữa”, nói rõ hơn là nêu nhược điểm, khuyết điểm của họ và tìm cách giác ngộ họ. Trong những “bệnh tật” của người nông dân mà Lỗ Tấn nêu ra có những bệnh tật do giai cấp thống trị mang đến cho họ, thí dụ như tư tưởng định mệnh làm cho Nhuận Thổ an phận với nỗi khổ cực của mình, như những điều mê tín dị đoan làm cho thím Tường Lâm quằn quại cho đến lúc chết hay “phương pháp thắng lợi tinh thần” lừa dối mình dối người, làm cho A.Q vẫn hể hả ngay khi người ta đem y ra pháp trường xử bắn… Nhưng có những bệnh, theo Lỗ Tấn chính nông dân có sẵn trong người họ như thái độ bàng quan, lạnh nhạt trước những nỗi bất hạnh của kẻ khác. Cùng bị áp bức bóc lột cả nhưng trước tai nạn chung họ chưa có một sự đồng tình cần phải có. Nỗi bất hạnh rơi vào đầu ai người ấy phải chịu, xung quanh vẫn có những người thờ ơ, thậm chí còn lấy làm vui. Họ theo A.Q ra tận pháp trường khi trở về không thỏa mãn bảo nhau: “Bắn người trông không vui mắt bằng chém…” và tiếc mất công toi, theo A.Q bao nhiêu đường đất mà không nghe A.Q hát lên được một câu.

Trong A.Q chính truyện, Lỗ Tấn cũng vạch trần tính chất giả dối và phản động của giai cấp tư sản lãnh đạo cuối cùng hoàn toàn do một bọn đầu cơ thao túng. Nhờ tin tức nhanh chóng, cụ Triệu biết rằng bọn cách mạng đã vào huyện đêm hôm trước. Cụ liền quất đuôi sam vòng lên đầu… qua nhà họ Tiền thăm thằng Tây giả… hẹn hò cùng nhau làm cách mạng. Chính quyền cũng rơi vào tay bọn địa chủ phong kiến và quân phiệt. Những người như A.Q không được làm cách mạng. Đời sống xã hội không chút thay đổi, A.Q cũng phải thốt lên: “Đã cách cái mạng đi rồi mà vẫn thế này thôi ư?”

Lúc đầu A.Q có thành kiến cho rằng: “Làm cách mạng tức là làm giặc, làm giặc tức là báo hại y”. Vì vậy, xưa nay y vẫn ghét cay ghét đắng bọn cách mạng! Nhưng vốn là người bị áp bức bóc lột, vốn sẵn căm thù kẻ áp bức bóc lột nên khi thấy cụ Cử ở trên huyện sợ cách mạng, phải chuyển gia sản về quê… thì y cũng hơi lấy làm “lác mắt”. Bấy giờ y mới nghĩ bụng: “Cách mạng cũng hay! Cách mẹ cái mạng lũ chó đi? Ghét quá đi mất! Giận quá đi mất! và y quyết định “đầu hàng cách mạng”. Như vậy là logic cuộc sống, chứ không phải giác ngộ thực sự, mà A.Q ngả về phía cách mạng. Mặt khác, quan niệm của A.Q về cách mạng cũng hết sức mơ hồ, ấu trĩ, có chỗ lạc hậu đến nực cười. Y mới chỉ vạch ra được ranh giới giữa y và bọn cụ Cố họ Tiền, họ Triệu mà thôi. Y chưa nhận ra được rằng thằng cu D, Vương Râu Xồm cũng phải về phe với y mà làm cách mạng. Cách mạng theo quan niệm vẫn là dùng bạo lực để báo thù, “mặc áo giáp bạch, đội mũ bạch, ăn bận trắng toát một loạt để tang cho vua Sùng Chính” tức là cuộc chính biến, vương triều này lật đổ vương triều kia để lên ngôi trị vì mà thôi. Về bản chất tư tưởng của A.Q là tư tưởng cách mạng nông dân truyền thống. Cuộc cách mạng do nông dân lãnh đạo sẽ không xây dựng được “xã hội mới” như Lỗ Tấn mong ước. Đối với giai cấp nông dân, Lỗ Tấn biết chắc chắn rằng họ đòi hỏi cách mạng, tin tưởng chắc rằng họ là động lực rất quan trọng của cách mạng. Chỉ có thế.


Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏng, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung (Trọn bộ 10 tập)

Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) 

Tác giả: Kim Dung
NXB Văn Học 2003
Số trang: 300+318+299+300+300 +306+299+284+315+300

Thiên long bát bộ (Trung văn giản thể: 天龙八部; Trung văn phồn thể: 天龍八部; bính âm: Tiān Lóng Bā Bù) là một tiểu thuyết võ hiệp của nhà văn Kim Dung.

Tác phẩm được bắt đầu được đăng trên tờ Minh báo ở Hồng Kông và Nam Dương thương báo ở Singapore vào ngày 3 tháng 9năm 1963 đến ngày 27 tháng 5 năm 1966, liên tục trong 4 năm. Đây là tác phẩm viết với thời gian lâu nhất và cũng là tác phẩm dài nhất của Kim Dung (gần hai triệu chữ). Nội dung tác phẩm thấm đượm tinh thần Phật giáo mà Kim Dung vốn ngưỡng mộ, tiếng nói của Phật giáo trong tác phẩm vừa dịu dàng sâu lắng vừa thật hiển minh, quán xuyến từ đầu chí cuối tác phẩm. Có thể nói Thiên long bát bộ là tác phẩm vĩ đại nhất của nhà văn Kim Dung.

Thiên long bát bộ cũng đã được chuyển thể thành phim truyền hình nhiều lần bởi cả các nhà sản xuất Trung Hoa đại lục và Hồng Kông.

Ý nghĩa tên Thiên Long bát bộ

Tuy tựa đề của Thiên Long bát bộ xuất phát từ kinh Phật, nhưng nội dung của bộ truyện lại hoàn toàn kể về mối quan hệ giữa người với người (Kiều Phong, Hư Trúc, Đoàn Dự,A Tử,Vương Ngữ Yên,…) về cái phức tạp và đa dạng của con người trong xã hội. Kim Dung mượn tên tám loại phi nhân có sức mạnh hơn người nhưng không phải là người để ám chỉ từng nhân vật trong bộ truyện. Tám loại phi nhân đó là: Thiên, Long, Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Gia. Tám loài này do Thiên và Long đứng đầu nên gọi là “Thiên Long bát bộ”.
Thiên: là thiên thần (Deva), đứng đầu bởi Đế Thích. Thiên thần trong Phật giáo vẫn còn trong cõi sinh tử, có sống có chết, có tất cả mười hai thiên thần quan trọng nhất tượng trưng cho tám hướng và bốn tinh thể của vũ trụ: mặt trời, Mặt Trăng, bầu trời và mặt đất
Long: là rồng (Naga) nhưng không có chân, trông giống như một con mãng xà lớn, là chúa tể các loài trong nước. Kinh Phật kể rằng một con rắn tên là Mucilinda da cuộn thành một cái tàn che cho đức Phật nhập định trong một cơn giông bão.
Dạ Xoa: (Yaksha) quỷ thần (thần ăn được quỷ), có thể tốt hoặc xấu. Dạ Xoa Bát Đại tướng có nhiệm vụ bảo hộ chúng sinh
Càn Thát Bà: (Gandharva) nhạc thần thân thể tỏa mùi thơm, phục thị Đế Thích, không ăn thịt, không uống rượu
A Tu La: (Asura) tuy có phước báo lớn nhưng hay ganh tị với chư Thiên nên thường đem quân gây chiến thường bị thua, rất đau khổ không được vui sướng mặc dù có thể giàu có nhưng bị tâm ganh ghét đố kị làm cho đau khổ
Ca Lâu La: (Garuda) chim đại bàng cánh vàng đầu có một cái bướu to gọi là Như Ý Châu, tiếng kêu bi thảm, được người Trung Hoa bản địa hóa thành Đại Bàng Kim Sí Điểu. Ca Lâu La thích ăn rồng, khi chết chất độc xông lên cháy tiêu thành tro, chỉ còn một trái tim xanh biếc
Khẩn Na La: (Kinnara) nhạc thần của Đế Thích, đầu có sừng, giỏi múa hát
Ma Hầu La Gia: (Mahoràga) là thần rắn, mình người đầu rắn

Các hồi

Thiên long bát bộ có 50 hồi, tên các hồi hợp lại thành 5 bài từ, mỗi bài từ bao gồm tên của 10 hồi.


Thiếu niên du (少年游)
Nguyên văn chữ Hán
青衫磊落險峰行玉壁月華明馬疾香幽崖高人遠微步轂紋生誰家子弟誰家院無計悔多情虎嘯龍吟換巢鸞鳳劍氣碧煙橫 
Phiên âm Hán Việt 
Thanh sam lỗi lạc hiểm phong hành 
Ngọc bích nguyệt hoa minh 
Mã tật hương u
Nhai cao nhân viễn
Vi bộ cốc văn sinh
Thùy gia tử đệ thùy gia viện
Vô kế hối đa tình
Hổ khiếu long ngâm
Hoán sào loan phượng
Kiếm khí bích yên hoành

Tô mạc già
Nguyên văn chữ Hán

向來痴從此醉水榭聽香指點群豪戲劇飲千杯男兒事杏子林中商略平生義昔時因今日意胡漢恩仇須傾英雄淚雖萬千人吾往矣悄立雁門絕壁無餘字 
Phiên âm Hán Việt
Hướng lai si
Tòng thử túy
Thủy tạ thính hương chỉ điểm quần hào hý
Kịch ẩm thiên bôi nam nhi sự
Hạnh tử lâm trung thương lược bình sinh nghĩa
Tích thời nhânKim nhật ý
Hồ Hán ân cừu tu khuynh anh hùng lệ
Tuy vạn thiên nhân ngô vãng hỹ
Thiểu lập Nhạn Môn tuyệt bích vô dư tự

Phá trận tử (破陣子)
Nguyên văn chữ Hán

千里茫茫若夢雙眸粲粲如星塞上牛羊空許約燭畔鬢雲有舊盟莽蒼踏雪行赤手屠熊搏虎金戈蕩寇鏖兵草木殘生顱鑄鐵蟲豸凝寒掌作冰揮灑縛豪英 
Phiên âm Hán Việt
Thiên lý mang mang nhược mộng
Song mâu xán xán như tinh
Tái thượng ngưu dương không hứa ước
Chúc bạn mấn vân hữu cựu minh
Mãng thương đạp tuyết hành
Xích thủ đồ hùng bác hổ
Kim qua đãng khấu ao binh
Thảo mộc tàn sinh lô chú thiết
Trùng trãi ngưng hàn chưởng tác băng
Huy sái phược hào anh

Động tiên ca (洞仙歌)
Nguyên văn chữ Hán

輸贏成敗又爭由人算且自逍遙沒誰管奈天昏地暗斗轉星移風驟緊縹緲峰頭雲亂紅顏彈指老剎那芳華夢裡真真語真幻同一笑到頭萬事俱空糊塗醉情長計短解不了名韁繫嗔貪卻試問幾時把痴心斷 
Phiên âm Hán Việt
Thâu doanh thành bại hựu tranh do nhân toán
Thả tự tiêu dao một thùy quản
Nại thiên hôn địa ám 
Đẩu chuyển tinh di
Phong sậu khẩn 
Phiêu Diểu phong đầu vân loạn
Hồng nhan đạn chỉ lão sát na phương hoa
Mộng lý chân chân ngữ chân ảo
Đồng nhất tiếu đáo đầu vạn sự câu không
Hồ đồ túy tình trường kế đoản
Giải bất liễu danh cương hệ sân tham
Khước thí vấn kỷ thời bả si tâm đoạn

Thủy long ngâm (水龍吟)
Nguyên văn chữ Hán

燕雲十八飛騎奔騰如虎風煙舉老魔小醜豈堪一擊勝之不武王霸雄圖血海深恨盡歸塵土念枉求美眷良緣安在枯井底污泥處酒罷問君三語為誰開茶花滿路王孫落魄怎生消得楊枝玉露敝屣榮華浮雲生死此身何懼教單於折箭六軍辟易奮英雄怒 
Phiên âm Hán Việt
Yên Vân thập bát phi kỵ bôn đằng như hổ phong yên cử
Lão ma tiểu xú khởi kham nhất kích thắng chi bất võ
Vương bá hùng đồ huyết hải thâm hận tận quy trần thổ
Niệm uổng cầu mỹ quyến lương duyên an tại
Khô tỉnh để ô nê xứ
Tửu bãi vấn quân tam ngữ
Vị thùy khai trà hoa mãn lộ
Vương tôn lạc phách chẩm sinh tiêu đắc dương chi ngọc lộ
Tệ tỉ vinh hoa phù vân sinh tử thử thân hà cụ
Giáo đơn vu chiết tiễn lục quân tích dịch phấn anh hùng nộ

Tóm tắt

Kim Dung đã chỉnh sửa truyện này 3 lần, lần gần nhất là vào năm 2009. Có tổng cộng 50 hồi.

Câu chuyện xoay quanh mối quan hệ phức tạp giữa nhiều nhân vật đến từ nhiều nước khác nhau: Kiều Phong, Đoàn Dự, Hư Trúc. Với tác phẩm này, Kim Dung muốn nói đến mối quan hệ nhân – quả giữa chính bản thân các nhân vật với gia đình, xã hội, dân tộc, đất nước. Câu truyện xảy ra vào thời Bắc Tống và còn bao gồm các cuộc chiến tranh giữa nhà Tống, Đại Lý, Đại Liêu, Thổ Phồn và Tây Hạ.
Lưu ý: Phần sau đây có thể cho bạn biết trước nội dung của tác phẩm.


Tiêu Phong

Tiêu Phong (Kiều Phong) là người trong Cái Bang. Với võ công cao cường và nhiều công trạng, dần dần uy tín của chàng lên cao. Khi bang chủ Cái Bang qua đời, chàng được phong làm bang chủ Cái Bang, sở hữu Hàng long thập bát chưởng và Đả cẩu bổng pháp. Lúc này trong giang hồ có câu nói Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung để nói rằng uy tín của Tiêu Phong đã nổi khắp miền Trung Nguyên.

Trong một lần khi các trưởng lão muốn phế chức bang chủ của chàng, Tiêu Phong đã biết được nguồn gốc thật của mình. Ba mươi năm về trước, cha của chàng Tiêu Viễn Sơnbị mai phục bởi các cao thủ võ lâm nước Tống tại Nhạn Môn Quan, vợ bị giết hại, ông phải nhảy xuống vực tự vẫn là bỏ lại đứa con nhỏ là Tiêu Phong.

Khám phá rằng việc mai phục là sai, các cao thủ hối hận và gửi Tiêu Phong một gia đình họ Kiều nuôi dưỡng và dặn không được nói cho Tiêu Phong biết, vì thế có tên là Kiều Phong. Vào năm 7 tuổi, trong một lần đi kiếm củi bị chó sói tấn công may có một vi hòa thượng Thiếu lâm pháp danh Huyền Khổ cứu giúp và đón về Thiên Âm Tự. Tiêu Phonglớn lên được đón về Cái Bang.

Sự thật đã khiến Kiều Phong (nay là Tiêu Phong) tức giận và từ bỏ chức Bang chủ Cái Bang. Sau đó, nhiều vụ mưu sát bí hiểm xảy ra (trong số người bị hại có cha mẹ nuôi và sư phụ dạy võ cho Tiêu Phong ở chùa Thiếu Lâm) và giới giang hồ đều cho rằng đó chính là do Tiêu Phong.

Để tự minh oan cho mình, Tiêu Phong quyết đi tìm kẻ chủ mưu cùng với sự giúp đỡ của A Châu, người mà chàng tình cờ gặp trên đường giang hồ và trở thành người yêu của chàng. A Châu có tài cải trang rất khéo, và đã giúp Tiêu Phong trong nhiều dịp.

Tuy nhiên, khi giả trang thành một trưởng lão Cái Bang để đi gặp Khang Mẫn, nàng đã không thành công và bị Khang Mẫn lừa rằng kẻ chủ mưu các vụ mưu sát bí hiểm không ai khác hơn là Đoàn Chính Thuần. Điều này đã làm Tiêu Phong đi tìm và quyết đấu tay đôi với Đoàn Chính Thuần.

Số phận trớ trêu, khi A Châu gặp Đoàn Chính Thuần thì nàng mới biết đó là cha ruột của mình. Để cứu cha, A Châu giả vờ ngủ say để Tiêu Phong đi trước, rồi sau đó cải trang thành Đoàn Chính Thuần và lẻn ra bãi đấu để chết dưới chưởng của Tiêu Phong. Chàng hết sức hối hận, và nhận lời chăm sóc A Tử (em gái A Châu) theo lời trăng trối của người chị. Sau đó, vì cứu mạng được Hoàng đế nước Liêu Gia Luật Hồng Cơ, Tiêu Phong sang nước Liêu làm quan đại thần, A Tử được phong làm quận chúa.

Lúc này, nhân vật Du Thản Chi xuất hiện, cha mẹ hắn trước đây bị Tiêu Phong giết nên bây giờ hắn tìm Tiêu Phong để trả thù. Dù không đánh lại, hắn tình cờ nhặt được bí kíp võ công do Tiêu Phong làm rơi, chính là một trong 2 bộ võ công được đánh giá là đệ nhất thiên hạ, Dịch Cân Kinh (Lục Mạch Thần Kiếm là tu luyện võ công, còn Dịch Cân Kinh là tu luyện nội lực). Quyển bí kíp này vốn là do A Châu ăn trộm trong chùa Thiếu Lâm. Vì bị thương, Du Thản Chi bị A Tử bắt lại, chữa lành rồi trở thành kẻ mua vui cho nàng. A Tử cho đóng một mặt nạ sắt lên mặt Du Thản Chi, rồi gọi hắn là Thiết Sửu (Hề Sắt).

Hắn cũng bị A Tử cho rắn, rết, sâu độc cắn để thử độc tính cho nàng luyện độc công. May mắn là hắn có Dịch Cân Kinh hộ thể nên không những hóa giải mà còn hấp thu độc tính tăng nội lực cho cơ thể. Tình cờ hắn bắt con sâu cực độc Băng Tằm cho A Tử, A Tử bắt hắn cho sâu cắn, hắn biết chắc sẽ chết nhưng cũng đồng ý làm theo. Hàn khí cực mạnh của Băng Tằm khiến Du Thản Chi đông thành băng, A Tử cho là hắn đã chết nên cho người vất xác xuống sông. Tuy nhiên, Du Thản Chi nhờ có Dịch Cân Kinh nên lại lần nữa may mắn thoát chết và hấp thu được Băng Tằm Hàn Kình vào thân thể. Sau này hắn về lại Trung Nguyên, rồi lên chùa Thiếu Lâm để thách thức với tất cả các môn phái khác tranh chức vô địch võ lâm. Lúc này chỉ xét về nội lực thì hắn rất thâm hậu, có thể sánh với các đại cao thủ, vì có Dịch Cân Kinh và vô tình luyện được thần công khi ở bên A Tử.

Tại đại hội võ lâm này thì Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bác lộ mặt. Tiêu Viễn Sơn kể rằng ông ta thoát chết khi nhảy xuống vực tự vẫn, thừa nhận rằng ba mươi năm qua ông ẩn náu trong chùa Thiếu Lâm để học hết võ công Trung Nguyên. Ông ta cũng là người giả dạng Tiêu Phong sát hại nhiều cao thủ trong giang hồ, và là người đã bắt cóc Hư Trúc lúc còn là một đứa bé và bỏ vào chùa Thiếu Lâm để các nhà sư nuôi dạy.

Hư Trúc lúc này cũng biết được thân thế thật sự của mình, anh ta chính là con ruột của Phương trượng đại sư Huyền Từ là Đại Ca Lãnh đạo nhóm cao thủ Trung Nguyên sát hại gia đình của Tiêu Viễn Sơn năm xưa, chính vì vậy Huyền Từ phải chịu hình phạt phạm dâm giới bị đánh hai trăm gậy mà chết.

Mộ Dung Bác cũng thừa nhận là chỉ giả vờ chết để lẻn vào chùa Thiếu Lâm và là người tung tin đồn nhảm ba mươi năm về trước cho Huyền Từ để lãnh đạo cao thủ võ lâm Trung Nguyên ám hại Tiêu Viễn Sơn, và ông ta lợi dụng việc đó để khôi phục nước Yên.

Lúc này nhà sư quét rác trong Tàng kinh các xuất hiện (vị sư này là Chân nhân bất lộ tướng – người có võ công cao nhất trong Thiên long bát bộ), không ai biết tên ông, nên người đời gọi là Vô Danh Đại Sư. Ông đã theo dõi Mộ Dung Bác và Tiêu Viễn Sơn từ lúc 2 người vào xem trộm kinh thư trong Tàng Kinh Các mà 2 người không ai hay biết. Vô Danh Đại Sư phật pháp, kiến thức uyên thâm giảng giải cho Mộ Dung Bác và Tiêu Viễn Sơn nhận ra cái sai khi luyện võ, 2 người đã luyện quá nhanh nên bị tổn thương ngũ tạng, tẩu hỏa nhập ma. Để chữa bệnh, ông đã đánh chết cả 2 người để rồi cứu sống họ; do vậy mà đã cảm hóa được cả hai ông già quy y Phật giáo. Hai ông già quyết định xuất gia theo tu tại chùa Thiếu Lâm.

Về sau, khi vua Liêu ra lệnh xâm lược nước Tống, Tiêu Phong chống lệnh vì không muốn binh đao giết hại dân lành vô tội của hai nước và bị nhốt vào ngục.

Được Đoàn Dự, Hư Trúc, và nhiều cao thủ võ lâm khác giúp vượt ngục, Tiêu Phong thoát ra Nhạn Môn Quan, nơi vua nước Liêu đang bài binh bố trận chuẩn bị tấn công nước Tống. Tiêu Phong, Đoàn Dự và Hư Trúc dùng võ công xuất thế bắt sống vua Liêu. Tiêu Phong thuyết phục vua Liêu lui binh rồi rút đao tự vẫn và nhảy xuống vực để giữ trọn đạo trung quân.

A Tử vì yêu Tiêu Phong tha thiết cũng lao mình xuống vực tự vẫn (sau này Kim Dung chỉnh sửa lại là Tiêu Phong dùng mũi tên mà vua Liêu đã bẻ gãy đâm vào tim mình mà chết, còn A Tử thì sau khi móc mắt mình trả cho Du Thản Chi thì ôm xác Tiêu Phong nhảy xuống vực tự vẫn). Du Thản Chi lúc biết A Tử đã nhảy xuống vực, nhận ra rằng từ trước đến nay hy sinh vì tình yêu với A Tử là vô nghĩa, nên lao đầu vào vách núi chết.


Hư Trúc

Hư Trúc là một hòa thượng chùa Thiếu Lâm. Ngoại hình xấu trai nhưng tâm tính hiền lành, tốt bụng. Hư Trúc đã vô tình giải được một bàn cờ vây tên gọi “Trân Lung kỳ trận”, 10 năm nay chưa ai giải được, vì thế nên đã được Vô Nhai Tử, chưởng môn của phái Tiêu Dao truyền 70 năm công lực cả đời của ông.

Vô Nhai Tử muốn Hư Trúc dùng nội công của ông truyền cho đi giết Đinh Xuân Thu, nhưng Hư Trúc từ chối vì nghĩ mình là một hòa thượng, không thể giết người bừa bãi. Sau đó, ông truyền chức chưởng môn nhân và giao thiết chỉ hoàn cho Hư Trúc, nhưng Hư Trúc không dám nhận và cũng không muốn đầu nhập phái khác.

Vì thấy ông sau khi truyền cho mình 70 năm công lực cả đời, có vẻ như ông sắp chết, Hư Trúc muốn ông ra đi trong thanh thản nên Hư Trúc đã đồng ý làm chưởng môn nhân phái Tiêu Dao cũng như đồng ý đi giết Đinh Xuân Thu. Sau khi Hư Trúc đồng ý, Vô Nhai Tử quy tiên.

Bọn người trước kia bị hành hạ bởi Linh Thứu Cung bắt được một cô gái trẻ từ Linh Thứu Cung. Họ muốn lấy thông tin từ cô gái trẻ để họ có thể tự giải Sinh Tử Phù do Thiên Sơn Đồng Mỗ chủ Linh Thứu Cung cấy. Họ sẵn sàng làm bất cứ việc gì để lấy thông tin từ cô gái. Lúc đó, Hư Trúc đi ngang nên đã cứu cô gái khỏi bọn người đó.

Sau đó cô gái trẻ mới lộ chân tướng, bà là Thiên Sơn Đồng Mỗ, chủ Linh Thứu Cung. Mấy mươi năm trước, trong lúc đang luyện công bị Lý Thu Thủy, sư muội của Thiên Sơn Đồng Mỗ phá đám, nên từ đó, Thiên Sơn Đồng Mỗ có ngoại hình giống một cô bé con 12 tuổi. Hiện giờ Thiên Sơn Đồng Mỗ không còn nội công mấy và lúc đó bà đang bị Lý Thu Thủy truy sát.

Bà cần phải uống máu mỗi giữa trưa và luyện công đủ 90 ngày mới khôi phục lại công lực vì môn nội công này cứ mỗi 30 năm, phải tịnh tu một lần, thời gian một lần tùy theo số tuổi, lúc đó, Thiên Sơn Đồng Mỗ 96 tuổi thì phải luyện 90 ngày (Thiên Sơn Đồng Mỗ bắt đầu luyện môn này lúc 6 tuổi).

Thiên Sơn Đồng Mỗ sợ lúc Lý Thu Thủy đến thì mình sẽ vô lực, không thể kháng cự nên đã kêu Hư Trúc giúp đỡ. Hư Trúc không muốn Thiên Sơn Đồng Mỗ chết nên bằng lòng giúp bà, mặc dù bà làm rất nhiều chuyện Hư Trúc không đồng ý.

Để tránh sự truy sát của Lý Thu Thủy, Thiên Sơn Đồng Mỗ và Hư Trúc đã đến ẩn nấp trong một hầm băng của hoàng cung Tây Hạ, nơi Lý Thu Thủy đang làm hoàng thái phi. Lúc này, xảy ra một cuộc tranh cãi giữa Thiên Sơn Đồng Mỗ Lão và Hư Trúc.

Thiên Sơn Đồng Mỗ khăng khăng bắt Hư Trúc phải ăn thịt cá còn không thì nhịn đói. Cũng như bà muốn truyền thụ võ công của bà cho Hư Trúc để Hư Trúc có thể giúp bà đánh trọng thương Lý Thu Thủy một khi Lý Thu Thủy tìm đến, Hư Trúc vì không muốn phải đầu nhập Linh Thứu cung nên đã không chịu học. Hư Trúc thà nhịn đói cũng như không chịu học võ công tuyệt thế chứ không muốn phá vỡ thanh quy giới luật chùa Thiếu Lâm. Điều này làm Thiên Sơn Đồng Mỗ tức lắm.

Bà quyết ý phải làm cho Hư Trúc tự nguyện phá giới nên đã đem một cô gái (khỏa thân) mà Thiên Sơn Đồng Mỗ bắt cóc về thảy vào giường của Hư Trúc. Vì đó là trong hầm băng nên Hư Trúc phải giữ ấm cho cô gái kia (và cho mình) và đã phạm dâm giới. Hư Trúc sau đó thấy mình không còn giới gì để giữ nữa cho nên đã ăn thịt, ăn cá và làm theo những gì Thiên Sơn Đồng Mỗ sai bảo.

Sau khi nghe lời Thiên Sơn Đồng Mỗ bà ta truyền dạy võ công và không ngờ tại đây đã tạo nên mối tình giữa chàng và Ngân Xuyên công chúa Tây Hạ – nhưng Hư Trúc hoàn toàn không biết đó là công chúa Tây Hạ. Nhưng Thiên Sơn Đồng Mỗ cũng không thoát khỏi cái chết và chết chung với sư muội Lý Thu Thủy. Trước khi Đồng lão chết đã truyền ngôi chủ nhân của Linh Thứu cung cho Hư Trúc.

Trở lại Linh Thứu Cung, y lại ra tay hoá giải hiềm khích giữa đảo chủ, động chủ 72 đảo và thuộc hạ Linh Thứu cung đồng thời giải trừ Sinh Tử Phù cho mọi người, trở thành lãnh tụ của quần hào, cũng tại đây, y có duyên kết nghĩa huynh đệ với Đoàn Dự – Thế tử Đại Lý cùng Tiêu Phong.

Sau này quay lại Thiếu Lâm, dùng võ công bảo vệ chùa trước Cưu Ma Trí, cùng Tiêu Phong, Đoàn Dự chung lưng kháng địch, đại hiển thần oai, đánh bại Tinh Tú Lão Quái Đinh Xuân Thu, thanh lý môn hộ. Hư Trúc nhận mặt cha mẹ trong tình huống bất ngờ và vô cùng thê thảm. Nhận cha mẹ chưa được bao lâu thì gặp bất trắc, cha Hư Trúc là Huyền Từ – phương trượng chùa Thiếu Lâm, mẹ là người thứ hai trong Tứ Đại Ác Nhân – Vô Ác Bất Tác Diệp Nhị Nương.

Huyền Từ phương trượng tư tình với Diệp Nhị Nương nên tự nhận phạt 200 trượng, sau đó tự chấn đứt kinh mạch mà chết (đây là một hành động anh hùng, vì nếu đã có ý tự vẫn thì ko cần đợi phải chịu xong 200 trượng), còn Diệp Nhị Nương thấy Huyền Từ phương trượng chết cũng tự tử theo. Đáng thương thay, Hư Trúc trong một ngày gặp lại được cha mẹ, lại trong ngày đó mất cả cha lẫn mẹ. Hư Trúc sau đó bị trục xuất khỏi Thiếu Lâm (vì phạm quá nhiều giới), y cùng Đoàn Dự, Tiêu Phong sang Tây Hạ cầu hôn công chúa, không ngờ cơ duyên xảo diệu, lại gặp người tình trong mộng của mình, kết đôi vui vầy.

Xét về võ công có thể nói Hư Trúc là một trong những nhân vật có võ công cao nhất trong Thiên Long Bát Bộ. Về nội lực thì trong người chàng có nội công thâm hậu của ba cao thủ là Vô Nhai Tử, Thiên Sơn Đồng Mỗ và Lý Thu Thủy, nội công của họ đều có nguồn gốc từ Tiêu Dao phái. Đặc biệt chàng còn biết Sinh Tử Phù, một loại ám khí độc không dấu vết cực kỳ lợi hại.

Đoàn Dự

Đoàn Dự là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, hoàng tử của nước Đại Lý. Tuy là con nhà võ nhưng không thích luyện tập võ nghệ mà chỉ thích ngao du sơn thủy. Tình cờ trong quá trình can thiệp để giải cứu Chung Linh cô nương, Đoàn Dự lọt vào một hang đá, thấy một bức tượng ngọc bích rất đẹp (mà anh gọi là Thần tiên tỷ tỷ).

Sau khi vái lạy bức tượng 1000 cái, anh lấy được bí kíp về Bắc Minh thần công (món võ hút lấy nội công kẻ khác, nhưng không tiêu huỷ nội lực đối thủ như Hóa công đại pháp doĐinh Xuân Thu luyện sai Bắc Minh thần công) và Lăng ba vi bộ (món võ có thể uyển chuyển chạy nhanh và tránh né các đòn công kích khác), và Đoàn Dự cũng miễn nhiễm độc tố sau khi vô tình nuốt phải một con cóc cực độc có tên là Mãng cổ chu cáp.

Đồng thời Đoàn Dự cũng làm quen được Mộc Uyển Thanh, một cô gái xinh đẹp, võ công cao cường, nhưng tính tình đanh đá và lúc nào cũng che kín mặt. Mộc cô nương đem lòng yêu mến chàng công tử họ Đoàn, và trong lúc đánh thua Nam Hải Ngạc Thần (1 trong tứ đại ác nhân), đã nguyện kết nghĩa vợ chồng với Đoàn Dự và cho Đoàn Dự xem mặt nàng.

Khi đó, các thuộc hạ của Đoàn Chính Thuần xuất hiện giải vây và đưa Đoàn Dự cùng Mộc cô nương về Đại Lý. Trên đường về, họ ghé thăm Đao Bạch Phượng, là mẹ ruột của Đoàn Dự, đang ở ẩn trong một ngôi chùa. Khi Đao Bạch Phượng thấy cách phóng phi tiêu của Mộc cô nương, bà nghi ngờ Mộc cô nương có liên hệ với Tần Hồng Miên, vốn là tình địch ngày xưa của bà.

Đoàn Dự và Mộc Uyển Thanh về Đại Lý, mọi người phát hiện ra Mộc Uyển Thanh là con gái của Đoàn Chính Thuần và Tần Hồng Miên, Đoàn Dự và Mộc Uyển Thanh là anh em cùng cha khác mẹ nên không thể lấy nhau được. Quá chán chường và đau khổ, Mộc Uyển Thanh định tự vẫn, sau đó bị Đoàn Diên Khánh bắt giam vào thạch thất trong Vạn Kiếp Cốc, cả Đoàn Dự cũng bị Nam Hải Ngạc Thần nhốt chung vào đây.

Hai người bị lừa uống phải Âm dương hòa hợp tán, một loại xuân dược cực mạnh có khả năng kích động tình dục, nhưng Đoàn Dự nghị lực hơn người nên cả hai đã thoát khỏi hiểm cảnh. Bảo Định Đế Đoàn Chính Minh, Đoàn Chính Thuần cùng các thuộc hạ đến Vạn Kiếp Cốc giải cứu được hai người. Đoàn Dự phát hiện ra Chung Linh, con gái Chung Vạn Cừu ở Vạn Kiếp Cốc cũng là em ruột của mình.

Sau đó tại chùa Thiên Long, Đoàn Dự may mắn luyện thành công Lục mạch thần kiếm (là môn chỉ pháp được xem là một trong hai môn võ công đệ nhất thiên hạ cùng với Dịch Cân Kinh của Thiếu Lâm – theo lời nhân vật Mộ Dung Bác), nhưng chàng lại bị Hòa thượng Cưu Ma Trí nước Thổ Phồn bắt tới Cô Tô vì Đoàn Dự biết Lục mạch thần kiếm và hắn muốn hỏa thiêu chàng để cúng Mộ Dung Bác, bằng hữu lâu năm của hắn.

Chính ở đất Cô Tô này Đoàn Dự đã gặp Vương Ngữ Yên và yêu nàng. Nhưng thật trớ trêu, Vương Ngữ Yên chỉ yêu mỗi Mộ Dung Phục. Sau này khi Mộ Dung Phục vì muốn khôi phục Hậu Yên đã bỏ nàng nên Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên đã đến bên nhau, mối tình si rốt cục cũng được đền đáp.

Tuy nhiên, éo le ập đến khi chàng biết Ngữ Yên là con của Đoàn Chính Thuần với Vương phu nhân, tức nàng là em ruột mình. Về sau trong lúc sắp chết, mẹ của Đoàn Dự mới tiết lộ rằng thật ra chàng là con ruột của Đoàn Diên Khánh chứ không phải Đoàn Chính Thuần. Theo phong tục Đại Lý, chỉ cần không phải anh em ruột thì được lấy nhau.

Cuối cùng, Đoàn Dự trở thành vua Đại Lý. Theo nguyên tác ban đầu, Vương Ngữ Yên trở thành hoàng hậu. Tuy nhiên, trong lần sửa đổi mới đây của Kim Dung vào năm 2009, thì Mộc Uyển Thanh mới là người trở thành hoàng hậu. Hai người sống cuộc sống ung dung tự tại. Một trong những cháu nội hai người là Đoàn Trí Hưng, là nhân vật xuất chúng, một trong “Thiên hạ ngũ tuyệt” hiệu là Nam đế, trong Xạ điêu tam bộ khúc. Với Vương Ngữ Yên, Đoàn Dự nhận ra anh không yêu cô mà chỉ là đem tình yêu với bức tượng ngọc bích gán cho cô, và đã để cô ra đi. Vương Ngữ Yên lúc này, do bị Đoàn Dự vô tình hút cạn sinh lực nên già đi khá nhanh. Cô muốn học thuật Trụ nhan của phái Tiêu Dao nhưng nó đã thất truyền, cuối cùng cô trở về Cô Tô, cùng A Bích chăm sóc Mộ Dung Phục lúc này đã trở nên ngây dại.

Sau này, bất chấp đang ở địa vị ngôi vua cao quý, Đoàn Dự còn mạo hiểm đi giải cứu Tiêu Phong, nghĩa huynh của chàng. Đến cuối truyện, Đoàn Dự là người có nội công rất cao cường, vì lúc này nội lực của chàng vốn đã cao hơn Cưu Ma Trí, một trong những đại cao thủ trong truyện, rồi mà còn hút được nội lực cả đời của ông ta nữa.

Lưu ý: Đoàn Dự cùng Đoàn Chính Thuần, Đoàn Chính Minh là các nhân vật có thật trong lịch sử và là các bậc vua chúa của nước Đại Lý. Tất nhiên các tình tiết trong truyện Kim Dung về những người này đều là hư cấu.
Hết phần cho biết trước nội dung.

Nhân vật – Bang phái

Câu chuyện là sự tương tác trong bối cảnh của 4 quốc gia Đại Tống, Đại Liêu, Đại Lý, Thổ Phồn, trong lòng của nó là vô số môn phái, danh gia, các tổ chức chính trị. Nếu Kiều Phong thân thế mang mối bất hòa Tống – Liêu, Thiếu Lâm – Cái bang, kẻ thù võ Lâm, thì Đoàn Dự, Hư Trúc như con thoi giữa Đại Tống với Đại Lý, tây Hạ, Thổ phồn và các môn phái khác nhau….


Đại lý Đoàn Thị:
Là hoàng tộc, thế gia võ lâm, tuy ở miền biên cảnh nhưng có qua lại ảnh hưởng lớn với võ lâm trung nguyên, chùa Thiên Long Tự là căn bản,
Cao Thủ: Khô Vinh Đại Sư, Bảo Định Đế, Trấn Nam Vương Đoàn Chính Thuần, Bản Nhân,Bản Quan, Bản tham, Bản Tướng
Võ công tuyệt kĩ bao gồm: Nhất Dương Chỉ, Lục Mạch Thần Kiếm
Thiếu Lâm tự:
Thánh địa của võ lâm Trung nguyên,
Phương Trượng: Linh Môn, Huyền Từ
Cao thủ: Lão tăng quyét rác,Huyền Trừng, Huyền Bi, Huyền Nạn, Huyền Thống, Huyền Khổ, Huyền Độ, Huyền Sinh….
Tuyệt kĩ bao gồm: Dịch cân Kinh, 72 tuyệt kĩ….
Tiêu Dao phái:
Tiêu Dao phái ảnh hưởng của Đạo giáo thần tiên, võ công ảo diệu khôn lường đầy rẫy cao thủ kiêm cả cầm, kỳ, thi, họa, thổ (xây dựng), mộc (thủ công tinh xảo), y (thuốc), bốc (bói toán) nhưng ít nổi danh trên giang hồ do các trưởng bối đều ẩn cư,
Chưởng Môn là Vô Nhai Tử, Hư Trúc
Môn hạ: Tề Tự Phong, Lý Thu Thủy, Tô Tinh Hà, Thiên Sơn Đồng Lão, Đinh Xuân Thu, Hàm Cốc Bát hữu(Tiết Mộ Hoa, Khang Quảng lăng,….)
Báo bổi: nhẫn Cơ bảo của chưởng môn, Lang Hoàng Phúc Địa lưu giữ võ công của các nhà các phái…
Tuyệt kĩ: Bắc Minh thần công, Lăng ba vi Bộ,… Tiểu Vô Tướng Công

Cái Bang:
bang hội đông đảo, nghĩa hiệp, chuyên làm tai mắt tinh báo giúp nhà Tống chống ngoại xâm…
Bang chủ: Uông kiếm Thông, Kiều Phong, Trang Tụ hiền (Du thản chi)
Cao thủ: Từ trưởng lão, Mã phó bang chủ, Tứ Đại Trưởng lão
Tuyệt kĩ: Hàng Long Thập bát chưởng, Đả cẩu bổng pháp

Thiên Sơn Linh Thứu Cung
Là phái do Thiên Sơn Đồng lão phái Tiêu dao sáng lập ở trên Tuyết Sơn tây vực
Cung Chủ: Thiên Sơn Đồng lão, Hư Trúc
Môn Hạ: Đặng bà bà, Dư bà bà, Mai, Lan, trúc, Cúc kiếm, 36 động chủ, 72 đảo chủ….
Tuyệt kĩ: Thiên Sơn Lục Dương Chưởng, Thiên sơn chiết mai thủ, Sinh tử phù…

Cô Tô Mộ Dung Gia
Là thế gia võ lâm, một hoàng tộc thất thế lưu vong nhiều đời, dân tộc Tiên ty nước Đại yên, ngụ cư ở yến Tử ổ vùng Cô Tô Thái hồ ở Giang nam, luôn tích chữ của cải nhân lực, lấy lòng võ Lâm, gây mâu thuẫn các nước để mưu phản hòng chiếm cứ giang sơn
Trang Chủ: Mộ dung Bác, Mộ Dung Phục
Môn Hạ: Bao Bất Đồng, Công dã càn, a Châu, a Bích….
Tuyệt kĩ: Đấu Chuyển Tinh Di

Vương Gia ở Cô Tô – Mạn đà Sơn trang:
Là thế gia vọng tộc nổi tiếng ở Cô Tô về giàu có, ngang danh với nhà Mộ Dung, là thông gia với nhà Mộ Dung vì Mộ Dung Bác đã lấy con gái nhà Vương, Nhà vương tuy ban đầu chỉ là 1 nhà giàu nhưng có cô vợ góa Vương Phu nhân vốn là con gái của Vô nhai Tử và Lý Thu thủy kế thừa Lang hoàng Ngọc Động là nơi giữ tàng thư gần như hoàn chỉnh của các môn phái cho nên đây có thể nói là nơi tàng tụ của tuyệt kĩ võ lâm các nhà các phái sau Lang Hoàng Phúc Địa của phái Tiêu Dao

Tây hạ Nhất phẩm Đường:
Là nơi nhà Tây Hạ quy tụ các cao thủ để xâm chiếm trung nguyên. Ngay trong Hoàng Cung Tây Hạ cũng có võ công trác tuyệt của phái Tiêu dao do Thái Phi Lý Thu Thủy mang về
Thủ lĩnh: Phạt Đông tướng quân Hách liên thiết Thụ
Cao thủ: Tứ Đại ác nhân, Lý Diên tông (Mộ dung Phục)…. ngoài ra còn có quân đội

Thổ Phồn
Là quốc gia láng giềng với Đại Tống và Đại Lý, đang nhăm nhe xâm chiếm các nơi,
Chùa Đại tuyết sơn: là nơi ở của các Cao tăng võ công cao cường, họ cũng chuyên đi nghiêm tầm các võ học điển tịch của trung nguyên, Đại Lý…. để giúp nhà vua Thổ Phồn xâm chiếm trung Nguyên
Cao thủ: Quốc sư Cưu Ma Trí, Ba La Tinh, Triết La Tinh…

Đại Liêu
Quốc gia đang hưng thịnh, tuy không có võ công bác đại tinh thâm nhưng lại có đội quân thiện chiến đặc biệt là thiết kị…. ôm mộng xâm chiếm Trung Nguyên. Quân đội nhà Liêu từng giao đấu với cả võ lâm trung Nguyên khi họ sang Liêu cứu Tiêu phong
Hoàng đế: Gia Luật hồng cơ
Môn hạ: Bắc Viện Đại vương, Nam viện Đại Vương (Tiêu phong), Hoàng thái thúc

Tinh Tú phái
Do Đinh Xuân Thu lão quái là phản đồ phái Tiêu Dao sáng lập tại tây vực, sở trường chuyên dùng độc dược, tuy thế bang phái lỏng lẻo toàn là ô hợp
môn hạ: Trích Tinh tử, A tử….
Báo bối: Thần mộc Vương đỉnh
Tuyệt kĩ: Hóa Công Đại Pháp

Các bang phái, danh gia khác:
Vô Lượng kiếm phái, Vạn kiếp Cốc, chùa thanh Lương ngũ giới Đài, Chùa tướng quốc tự Khai Phong, Chùa Quốc thanh, Niêm hoa tự, Thần Nông Bang, Tụ hiền trang, Thanh thành phái, Tần Gia trại….

Download Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung (Trọn bộ 10 tập)


Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 1
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 2
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 3
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 4
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 5
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 6
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 7
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 8
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 9
Đọc truyện Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung tập 10

Download Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm) – Kim Dung (Trọn bộ 10 tập).PDF


Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY


Giá: 600.000 vnđ

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Thần Điêu Đại Hiệp (Thần Điêu Hiệp Lữ) – Kim Dung (Bộ 8 tập)

Thần Điêu Hiệp Lữ (神鵰俠侶)

Tên khác: Thần Điêu Đại Hiệp
Tác giả: Kim Dung

NXB Hội Nhà Văn 2012
Số trang: 356+373+381+356+357+357+357+337

Thần điêu hiệp lữ là một tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung, còn có tên khác là Thần Điêu đại hiệp. Tác phẩm được đăng tải lần đầu tiên trên tờ Minh báo vào ngày 20 tháng 5 năm 1959 và liên tục trong ba năm.

Thần điêu hiệp lữ là phần hai trong bộ Xạ điêu tam bộ khúc, được đánh giá là tiểu thuyết võ hiệp viết về tình yêu hay nhất của Kim Dung. Bối cảnh của Thần điêu hiệp lữ là vào cuối thời Nam Tống, khi quân Mông Cổ đã lớn mạnh, tiêu diệt hầu hết châu Á,châu Âu, đang trực tiếp uy hiếp an nguy của Nam Tống.

Câu chuyện xoay quanh tình yêu của hai nhân vật chính là Dương Quá và Tiểu Long Nữ giữa những cuộc chiến tang thương đẫm máu cả trên giang hồ lẫn chiến trường.

Cũng giống như những tác phẩm khác của Kim Dung, Thần điêu hiệp lữ đã được tác giả chỉnh sửa nhiều lần. Nội dung của bản lưu hành hiện tại có rất nhiều điểm khác biệt so với lần phát hành đầu tiên.

Các hồi
Hồi 01: Phong nguyệt vô tình.
Hồi 02: Con của địch nhân.
Hồi 03: Cầu sư Chung Nam
Hồi 04: Môn hạ Toàn Chân
Hồi 05: Hoạt tử nhân mộ
Hồi 06: Ngọc nữ tâm kinh
Hồi 07: Trùng dương di khắc
Hồi 08: Bạch y thiếu nữ
Hồi 09: Trăm kế tránh địch
Hồi 10: Thiếu niên anh hiệp
Hồi 11: Phong trần khốn đốn
Hồi 12: Anh hùng đại yến
Hồi 13: Minh chủ võ lâm
Hồi 14: Lễ giáo cản ngại
Hồi 15: Đệ tử Đông Tà
Hồi 16: Sát phụ thâm cừu
Hồi 17: Tuyệt Tình cốc
Hồi 18: Công Tôn cốc chủ
Hồi 19: Lão phụ địa lao
Hồi 20: Đại hiệp cứu quốc
Hồi 21: Ác chiến Tương Dương
Hồi 22: Nữ hài tội nghiệp
Hồi 23: Thủ túc tình cừu
Hồi 24: Ý loạn tình mê
Hồi 25: Nội ưu ngoại loạn
Hồi 26: Thần điêu trọng kiếm
Hồi 27: Đấu trí đấu lực
Hồi 28: Động phòng hoa chúc
Hồi 29: Kiếp nạn trùng trùng
Hồi 30: Ly hợp vô thường
Hồi 31: Nửa viên linh dược
Hồi 32: Tình ái là chi?
Hồi 33: Phong Lăng dạ đàm
Hồi 34: Bài nan giải hạn
Hồi 35: Ba mũi kim châm
Hồi 36: Quà mừng sinh nhật
Hồi 37: Ân oán ba đời
Hồi 38: Sinh tử mịt mù
Hồi 39: Đại chiến Tương Dương
Hồi 40: Trên đỉnh Hoa Sơn


Cốt truyện
Thời niên thiếu của Dương Quá

Lý Mạc Sầu (trong bản đầu tiên có tên là Lý Mạc Thu) và Võ Tam Thông tìm cách giết hại gia đình Lục Lập Đỉnh. Nguyên nhân bởi những mối hận tình trong quá khứ của người anh ông và chị dâu là Lục Triển Nguyên và Hà Nguyên Quân. Sau đó hai vợ chồng Vũ Tam Thông lại đứng ra bảo vệ con gái (Lục Vô Song) và cháu gái (Trình Anh) của Lục Lập Đỉnh, vì Lý Mạc Sầu định giết luôn 2 cô bé (Lục Vô Song bị thương ở chân). Lúc đó cô bé Quách Phù và Kha Trấn Ác (sư phụ của Quách Tĩnh) trên đường đi tìm tung tích Hoàng Dược Sư ngang qua Giang Nam cũng ra tay giúp sức đánh Lý Mạc Sầu.

Quách Phù sai đôi chim điêu tấn công Lý Mạc Sầu. Lúc đó thì cậu bé Dương Quá xuất hiện cố gắng giải nguy cho 2 cô bé Trình Anh và Lục Vô Song, Lý Mạc Sầu định phóng ngân châm hạ độc Dương Quá nhưng không ra tay rồi bắt Lục Vô Song bỏ đi. Trong lúc đuổi theo Lý Mạc Sầu, Dương Quá do nghịch châm nên đã bị trúng độc. Trình Anh được cứu khỏi tay Lý Mạc Sầu bởi Hoàng Dược Sư, sau đó ông bỏ đi trước khi vợ chồng Quách Tĩnh Hoàng Dung chạy tới.

Âu Dương Phong xuất hiện, đầu lộn ngược vì bị tẩu hỏa nhập ma. Sau khi ép Dương Quá nhận làm cha nuôi, ông cứu chữa cho cậu bé, truyền Cáp Mô Công cho cậu bé rồi trốn đi. Sau này Dương Quá đã gặp lại Âu Dương Phong ở đỉnh Hoa Sơn khi Quách Tĩnh và Hoàng Dung xuất hiện. Hai vợ chồng gặp lại con gái Quách Phù và Kha Trấn Ác rồi họ giúp chữa chạy cho Dương Quá.

Dương Quá một mặt theo gia đình Quách Tĩnh – Hoàng Dung, một mặt vẫn bí mật gặp gỡ và giúp đỡ Âu Dương Phong và được ông ta truyền thụ “Cáp mô công” (Một số bản dịch là “Hàm mô công”).

Quách Tĩnh – Hoàng Dung đưa Dương Quá và hai người con trai của Võ Tam Thông (tên Vũ Tu Văn và Vũ Đôn Nhu) ra đảo Đào Hoa. Càng lớn Dương Quá càng giống cha mình (Hoàn Nhan Khang) khiến Hoàng Dung lo sợ lẫn nghi ngờ Dương Quá. Hoàng Dung không truyền thụ võ công cho cậu bé mà chỉ dạy cậu ta sách Luận ngữ. Trong một lần đánh nhau với anh em họ Võ, Dương Quá sử dụng “Cáp mô công” đả thương 2 anh em, bị Hoàng Dung phát giác. Do vậy, Quách Tĩnh phải đưa Dương Quá lên núi Chung Nam xin gia nhập phái Toàn Chân, mời Triệu Chí Kính làm sư phụ.

Tuy nhiên nên Dương Quá rất ghét tính nhỏ nhen của Triệu, và Triệu chỉ truyền khẩu quyết chứ không dạy võ công cho Dương Quá. Vì vậy, trong cuộc tỉ thí cuối năm Dương Quá không biết cách thi triển võ công của phái Toàn Chân, và bất đắc dĩ dùng Hàm Mô Công làm bị thương một vài đệ tử lớn hơn. Dương Quá bỏ chạy sang Cổ Mộ và được Tiểu Long Nữ cứu giúp.

Lúc này, Tiểu Long Nữ mười tám tuổi, lớn hơn Dương Quá vài tuổi, nên Dương Quá gọi Tiểu Long Nữ là cô cô. Dương Quá được dạy cho các võ công của phái Cổ Mộ, một phái được sáng lập bởi tổ sư bà bà Lâm Triều Anh, người tình xưa của Vương Trùng Dương, với các võ công chuyên khắc chế chiêu thức của phái Toàn Chân.

Một lần khi luyện “Ngọc nữ tâm kinh”, vì có hai đạo sĩ là Triệu Chí Kính và Doãn Chí Bình bắt gặp, Tiểu Long Nữ bị nội thương nghiêm trọng, nguy hại đến tính mạng. Tiểu Long Nữ dọa giết Dương Quá rồi tự sát làm Dương Quá hoảng sợ chạy ra khỏi Cổ Mộ. Bên ngoài, chàng gặp Hồng Lăng Ba, đệ tử thân tín của Lý Mạc Sầu đang đi tìm Cổ Mộ với sự bí mật theo dõi của sư phụ. Dương Quá đưa Hồng Lăng Ba vào trong Cổ Mộ gặp Tiểu Long Nữ, Lý Mạc Sầu cũng bí mật vào sau. Bên trong mộ, hai bên giao đấu kịch liệt, và Dương Quá lấp cửa chính của ngôi mộ để cả bốn người cùng bị chôn sống. Sau đó tình cờ Dương Quá phát hiện ra lối ra bí mật khỏi cổ mộ dưới một con suối ngầm đằng sau khe núi, nên đã cùng với Tiểu Long Nữ lặn theo dòng suối thoát ra ngoài. Lý Mạc Sầu cùng Hồng Lăng Ba bám theo nhưng vì không biết bơi nên kiệt sức và ngất ở hang. Chàng cũng tình cờ phát hiện ra “Cửu âm chân kinh” viết trên trần hang đá và cùng Tiểu Long Nữ luyện bộ kinh này. Nhờ đó năng lực của cả 2 tiến bộ vượt trội, đỡ được nhiều đòn hiểm trong lúc đánh nhau với các cao thủ.

Một lần Âu Dương Phong xuất hiện thăm Dương Quá, Tiểu Long Nữ bị điểm huyệt không cử động được. Lợi dụng lúc này, Doãn Chí Bình đã bịt mắt rồi hãm hiếp Tiểu Long Nữ rồi trốn đi, nhưng nàng lại cứ nghĩ đó là Dương Quá nên tự nguyện hiến dâng cơ thể, và say sưa nằm ngủ sau khi Doãn Chí Bình đã thỏa mãn, bỏ đi. Dương Quá tạm biệt cha nuôi quay lại chỗ Tiểu Long Nữ. Nàng muốn làm vợ của Dương Quá, nhưng chàng ngẩn ngơ không hiểu đầu đuôi ra sao. Quá chán chường và thất vọng, Tiểu Long Nữ bỏ đi. Dương Quá yêu Tiểu Long nữ từ đây.

Rời cổ mộ, Dương Quá lưu lạc giang hồ

Dương Quá không chịu nhận Tiểu Long Nữ làm vợ vì biết đó là việc làm trái với đạo nghĩa giang hồ. Tiểu Long Nữ tức giận và bỏ đi. Trong khi lưu lạc giang hồ Dương Quá đã hỏi thăm xem có ai gặp sư phụ của mình không. Sau đó Dương Quá gặp Lục Vô Song và cứu cô này thoát khỏi tay Toàn Chân Giáo và phái Cái Bang. Lục Vô Song kể cho Dương Quá nghe lí do mình bị Toàn Chân Giáo và Cái Bang truy sát. Sau đó hai người cùng tìm cách chạy trốn khỏi sự truy sát của Lý Mạc Sầu sư phụ của Lục Vô Song.

Trên đường chạy trốn Dương Quá và Lục Vô Song đã gặp Gia Luật Tề con trai của Gia Luật Sở Tài. Sau đó Lục Vô Song bị Lý Mạc Sầu bắt đi và tra hỏi về bí kíp Ngũ độc thần chưởng. Trình Anh và Dương Quá liên thủ để cứu Lục Vô Song. Mặc dù liên thủ nhưng hai người vẫn không thắng được Lý Mạc Sầu. Lúc này Gia Luật Tề, Quách Phù và anh em họ Võ liên tiếp xuất hiện và liên thủ cùng Dương Quá

Lý Mạc Sầu thấy tình thế không xong bèn dùng Băng Phách Ngân Châm phóng về hai anh em họ Võ nhưng hai anh em đã được Dương Quá thông báo trước nên đã tránh kịp ám khí hiểm độc từ Lý Mạc Sầu. Dương Quá vì không muốn gặp Quách Phù nên bỏ đi, đi đến Hoa Sơn tại đây chàng gặp Bắc Cái Hồng Thất Công và Tây Độc Âu Dương Phong. Hai người tỉ thí võ công và bị thương. Dương Quá được Hồng Thất Công truyền dạy cho Đả cẩu bổng pháp đề thay mặt ông ta thi triển với Âu Dương Phong. Tây Độc cũng chỉ Dương Quá cách phá giải Đả Cẩu Bổng Pháp của Bắc Cái.

Dương Quá học đến chiêu thứ 36 trong Đả cẩu bổng pháp là Thiên Hạ Vô Cẩu, chiêu thức này làm Tây Độc mất hết một đêm để suy nghĩ cách giải đến đầu bạc trắng. Sau đó Tây Độc nhận ra mình là ai và ông cùng Bắc Cái đã ôm nhau cười to đến chết trên đỉnh Hoa Sơn. Sau khi chôn cất cho hai vị tiền bối võ lâm xong Dương Quá lại cất bước giang hồ. Trên đường hành tẩu Dương Quá đi đến Lục Gia Trang cải trang thành ăn mày Cái Bang để tham dự Đại hội Anh Hùng.

Lúc này Kim Luân Pháp Vương và hai đệ tử là Đạt Nhĩ Ba và Hoắc Đô đến để tranh giành chức Võ Lâm Minh Chủ. Hai bên quy định ai thắng hai trên ba trận sẽ làm minh chủ võ lâm. Trận thứ nhất, Hoắc Đô không đánh thắng được Chu Tử Liễu liền giở độc thủ bằng cách lén phóng ám khí, bên Kim Luân pháp vương thắng trận này.


Dương Quá gặp lại Tiểu Long Nữ và sóng gió giang hồ

Ngự Tuyết Ẩn ra đánh cùng Đạt Nhĩ Ba ở trận thứ hai. Lúc này Tiểu Long Nữ xuất hiện. Trước sự chứng kiến của anh hùng thiên hạ Dương Quá và Tiểu Long Nữ coi như ở chỗ không người, họ trò chuyện và kể cho nhau nghe những ngày tháng xa nhau. Trở lại với trận đấu của Ngự Tuyết Ẩn và Đạt Nhĩ Ba lúc này đang đến hồi gay cấn. Cả hai người đều thầm khen ngợi đối thủ của mình. Đột nhiên hai người dùng cây thiết tương và cây kim chử chém mạnh vào nhau, cây thiết tương của Điếm Thương Ngư Ẩn bị huyền trượng của Đạt Nhĩ Ba đánh gãy. Tuy mảnh vỡ chỉ chạm nhẹ vào ngón chân cái của nàng, nhưng Dương Quá nổi giận dùng dùng. Cả hai kẻ này đều không biết rằng Tiểu Long Nữ trong lòng Dương Quá luôn là tối thượng. Thật ra Dương Quá cũng yêu luôn Tiểu Long Nữ sau một thời gian xa nhau. Và Dương Quá tham chiến.

Chàng đánh bại Hoắc Đô, sau đó tiếp tục giao chiến và đùa cợt với Đạt Nhĩ Ba. Đạt Nhĩ Ba tính tình thật thà, thấy Dương Quá võ công tài giỏi lại biết nói tiếng Mông Cổ (kì thực chỉ là nhại lại) thì lầm tưởng là đại sư ca của hắn nên không dám đấu hết sức, khiến Kim Luân Pháp Vương vô cùng tức giận. Hai người giằng có hồi lâu, cuối cùng Dương Quá dùng “Di hồn đại pháp”, một tuyệt kĩ trong Cửu Âm chân kinh, đánh thắng được Đạt Nhĩ Ba.

Kim Luân pháp vương rất tức giận, nhảy vào tham chiến với sư phụ của Dương Quá là Tiểu Long Nữ. Tiểu Long Nữ đánh không lại, Dương Quá lấy cây thiết tương đánh gãy một chiếc luân của Kim Luân pháp vương, giải cứu cho nàng. Nhóm Kim Luân pháp vương đành căm hận bỏ đi. Sau khi đánh đuổi được Kim Luân Pháp Vương, Dương Quá và Tiểu Long Nữ được mời lại tại đại hội anh hùng. Tại đây Quách Tĩnh đã ngỏ lời muốn gả con gái mình là Quách Phù cho Dương Quá nhưng Dương Quá từ chối vì trong lòng Dương Quá đã có Tiểu Long Nữ. Quách Tĩnh nóng giận trước lời nói của Dương Quá rằng đã yêu sư phụ của mình nên đuổi Dương Quá đi.

Sau khi bị Dương Quá từ chối, Quách Phù liền đi tìm Dương Quá để hỏi rõ nhưng bị Kim Luân Pháp Vương bắt đi. Hoàng Dung sau khi biết con gái mình đi tìm Dương Quá liền đi tìm con nhưng khi đến một quán ăn thì gặp Dương Quá, Long Nữ và Kim Luân Pháp Vương. Pháp Vương định bắt cả Hoàng Dung nhưng Dương Quá ra tay ngăn chặn. Dương Quá và Tiểu Long Nữ song kiếm hợp bích đánh đuổi được Kim Luân Pháp Vương lấy được thuốc giải cho Chu Tử Liễu và cũng cho Hoắc Đô thuốc giải độc. Hoàng Dung với hai anh em họ Võ, Quách Phù và hai sư đồ Dương Quá vào một nhà trọ nghỉ chân một đêm.

Tại đây, Hoàng Dung nói với Tiểu Long Nữ răng nếu yêu nhau sẽ gây tiếng xấu cho Dương Quá và Dương Quá sau khi ở Cổ Mộ một thời gian sẽ nhớ tới thế giới bên ngoài. Sau khi nghe vậy Tiểu Long Nữ lại bỏ đi. Sau khi Tiểu Long Nữ bỏ đi, Dương Quá lại đi tìm rồi gặp lại được Trình Anh và Lục Vô Song. Ở đây, Dương Quá cũng được Đông Tà Hoàng Dược Sư dạy cho Đạn Chỉ Thần Công và Ngọc Tiêu Kiếm Pháp để đối phó với Lý Mạc Sầu.
Gặp Lại Tiểu Long Nữ[sửa | sửa mã nguồn]

Trong một lần luyện công bị thương, Tiểu Long Nữ đã được Công Tôn Chỉ cứu và đưa về Tuyệt Tình Cốc. Công tôn Chỉ là cốc chủ của Tuyệt Tình Cốc, là con người bề ngoài thanh lịch nhưng trong lòng độc ác và chứa đầy mưu tính.

Tiểu Long Nữ vì quá thương nhớ Dương Quá nên đã mắc kế của Công Tôn Chỉ để nhận lời lấy hắn.

Trong một lần tình cờ Dương Quá đã gặp Chu Bá Thông tại trại của quân Mông Cổ. Dương Quá đi theo Chu Bá Thông (lúc đó đã bị một đám người bắt, chính là con gái của Công Tôn Chỉ) và đến được Tuyệt Tình Cốc. Tình cờ lang thang trong vườn hoa Tình, Dương Quá đã gặp được Tiểu Long Nữ (Khi đó Tiểu Long Nữ sắp cưới Công Tôn Chỉ).

Tiểu Long Nữ vì Dương Quá đã từ chối làm vợ của Công Tôn Chỉ làm ông ta tức giận và luôn làm khó Dương Quá, ngặt nỗi con gái của Công Tôn Chỉ lại rất yêu Dương Quá. Bị Công Tôn Chỉ hại, Dương Quá bị trúng độc hoa Tình, và bị hắn tra tấn bằng độc hoa tình. Sau đó Lý Mạc Sầu cũng bị nhiễm. Còn Dương Quá rớt xuống 1 chiếc giếng và gặp được Cừu Thiên Xích là em gái của Cừu Thiên Nhẫn.

Sau khi cứu Cừu Thiên Xích, Dương Quá được Cừu Thiên Xích gả con gái nhưng đã từ chối, vì vậy bà ta ra yêu sách muốn có thuốc giải phải lấy đầu của hai vợ chồng Quách Tĩnh và Hoàng Dung để trả thù cho đại ca của bà ta. Vì lầm tưởng Quách Tĩnh – Hoàng Dung là hung thủ giết cha mình (Dương Khang), Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ vềTương Dương tìm cách “báo thù” và để làm một công đôi việc: kiếm được thuốc giải của Cừu Thiên Xích. Nhiều lần có cơ hội, nhưng Dương Quá không nỡ ra tay, thà chết chứ không thể vô tình vô nghĩa, thậm chí còn xả thân cứu Quách Tĩnh khỏi quân Mông Cổ.

Lúc này Hoàng Dung đã sinh được cặp song sinh một nam một nữ. Lý Mạc Sầu tưởng đây là con của Dương Quá – Long Nữ và sẵn tính thù ghét Tiểu Long Nữ, mượn cớ danh tiếng môn phái Cổ Mộ, ả bắt bé gái đi. Để giúp đỡ anh em họ Võ, Dương Quá đã vô tình làm Tiểu Long Nữ hiểu lầm và bỏ đi, ngoài ra còn bị con gái lớn của Quách Tĩnh là Quách Phù chặt mất cánh tay trái. Dương Quá được con thần điêu cứu và giúp trị thương, sau đó dẫn đến nơi ở của Độc Cô Cầu Bại. Ở đây Dương Quá đã lấy được thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm và học được võ công của Độc Cô Cầu Bại.

Tại Tuyệt tình Cốc, Công Tôn Lục Ngạc chấp nhận cái chết, bị cha mình giết hại vì quá yêu Dương Quá. Công Tôn Chỉ và Cừu Thiên Xích dùng sức mạnh đánh nhau, vỡ tan hoang rồi cả 2 chết gục bên nhau, và không còn ai biết thuốc giải độc. Lý Mạc Sầu biết mình hết hy vọng giải độc, lại biết thêm nhiều bí mật về mối tình trước đây, rằng ả đã quá si tình mà làm nhiều điều độc ác nhưng vô dụng. Ả gào khóc rồi nhảy vào đám lửa.

Để báo thù nỗi đau bị chặt đứt cánh tay, Dương Quá đã cướp đi con của Hoàng Dung là Quách Tương (Hoàng Dung đánh bại Lý Mạc Sầu để tìm lại con gái) và trở về núi Chung Nam để mong gặp lại Tiểu Long Nữ ở đó. Tình cờ, Tiểu Long Nữ biết được mình bị tên đạo sĩ Doãn Chí Bình làm nhục thì đã theo lên núi Chung Nam để trả thù (lúc đó Toàn Chân Giáo đang bị quân Mông Cổ khống chế). Tiểu Long Nữ đã đánh nhau với đạo sĩ Toàn Chân Giáo và Kim Luân Pháp Vương bị thương nặng, đúng lúc Dương Quá vừa lên đến nơi. Tức giận, Dương Quá đã đánh bại Kim Luân Pháp Vương và đám đạo sĩ, rồi cùng Tiểu Long Nữ bái đường thành thân ngay trong hậu điện cung Trùng Dương, sau đó đưa nàng và Quách Tương vào Cổ Mộ.

Những tưởng khi đó sẽ chữa được nội thương của Tiểu Long Nữ, nhưng không ngờ lại bị Quách Phù hạ độc thủ (vì tưởng là Lý Mạc Sầu). Ngay cả Đoàn Trí Hưng (cao thủ nhất dương chỉ) cũng không cứu nổi. Thân mang trọng bệnh, hai vợ chồng Dương Quá – Tiểu Long Nữ trở về Tuyệt Tình Cốc. Dương Quá không chịu uống thuốc giải độc hoa Tình, muốn cùng Tiểu Long Nữ nguyện sống chết có nhau. Tiểu Long Nữ vì biết mình khó qua khỏi, không muốn Dương Quá vì quá thương tiếc nên đã nhảy xuống vực sâu tự vẫn.Hoàng Dung phải bịa chuyện “Nam Hải thần y” đưa Tiểu Long Nữ đi chữa trị và truyền thụ võ công để Dương Quá không quá đau lòng mà tự sát.


Trùng phùng cùng Tiểu Long Nữ

Mười sáu năm sau, Dương Quá giờ đây đã trở thành cao thủ võ lâm, chuyên đi hành hiệp trượng nghĩa cứu giúp giang hồ. Mọi người thường gọi chàng là Thần điêu đại hiệp vì thấy chàng luôn đi bên cạnh một con chim điêu to lớn, đồng thời Dương Quá cũng luôn đeo mặt nạ khi hành sự. Dương Quá cũng gặp lại Quách Tương ở bến Phong Lăng giờ đây đã là một thiếu nữ 16 tuổi. Thấy Quách Tương còn nhỏ, tính nết lại khác hẳn Quách Phù, rất dễ mến, muốn bảo vệ cho Quách Tương. Chàng đưa cho Quách Tương ba mũi kim châm, tượng trưng cho ba điều ước mà Dương Quá ban cho nàng.

Đến ngày sinh nhật của Quách Tương, Dương Quá mời các cao thủ võ lâm đi đánh bọn Mông Cổ, cũng là mừng Quách Tương ba món quà sinh nhật. Một món quà là hơn hai nghìn cái tai người của quân Mông Cổ, một món quà là pháo hoa làm tín hiệu đốt cháy kho lương của giặc, món quà cuối cùng là Đạt Nhĩ Ba đánh thắng Hoắc Đô, vạch trần âm mưu lật đổ Cái Bang của Hoắc Đô.

Trên đường qua phủ Gia Hưng, Dương Quá tình cờ bắt gặp 4 người Sa Thông Thiên, Hầu Thông Hải, Bành Liên Hổ và Linh Trí thượng nhân đang vây công Kha Trấn Ác. Dương Quá cứu được họ Kha, 4 tên kia khi thấy Dương Quá giống cha là Dương Khang quá thì sợ hãi, để lộ bí mật ngày xưa về cái chết của Dương Khang. Chính y vì muốn giết Hoàng Dung nên trúng độc mà chết. Dương Quá ban đầu không tin, nhưng khi tìm được bia mộ của cha được Khưu Xứ Cơ lập trong miếu Vương Thiết Thương thì chàng đành chấp nhận rằng cha mình là kẻ đại gian đại ác, kẻ đã bán nước nhận giặc làm cha cũng như giết chết 5 vị sư phụ của Quách Tĩnh, cũng như hiểu được sự căm ghét và đề phòng của Kha Trấn Ác và Hoàng Dung đối với mình lúc nhỏ. Dương Quá phá bia mộ đi, lập lại bia mộ mới cho cha, tội lỗi của Dương Khang đến đây xem như được che mờ đi bởi chiến công của con trai.

Dương Quá sau khi làm xong đại sự, liền trở về Tuyệt Tình cốc chờ Tiểu Long Nữ. Đến kì hạn 16 năm, không thấy bóng dáng Tiểu Long Nữ, chàng liền nhảy xuống Đoạn Trường Nhai tự vẫn. Tình cờ thay ở dưới đáy Tuyệt tình cốc có một sơn động mà Tiểu Long Nữ đã sống ở đó 16 năm. Dương Quá gặp lại Tiểu Long Nữ, hai người leo lên và trở về thành Tương Dương.

Kim Luân Pháp vương và Hoàng Dược Sư, Đoàn Trí Hưng, Hoàng Dung, Chu Bá Thông xuất hiện; Kim Luân Pháp vương bị các cao thủ kia vây đánh, trói vào gốc đá. Gã dụ dỗ Quách Tương cởi trói rồi bắt cóc cô. Gã biểu diễn võ công rất đẹp mắt, có nguyện vọng muốn truyền võ nghệ cho Quách Tương nhưng cô không chấp nhận 1 tên xâm lược nên từ chối.

Tại thành Tương Dương, Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ cùng mọi người hăng hái chống giặc, xả thân vì nước. Riêng Dương Quá lập được đại công, cứu sống Quách Tương, tiêu diệt Đại Hãn Mông Kha của Mông Cổ bằng ngón Đàn chỉ Thần Công. Kim Luân Pháp Vương bị đài cao đè xuống và chết trong biển lửa.

Trên đỉnh Hoa Sơn, Dương Quá cùng mọi người về thăm mộ Bắc Cái, Tây Độc, đồng thời cũng lập ra “Ngũ Tuyệt” mới là Đông Tà, Tây Cuồng, Nam Tăng, Bắc Hiệp và Trung Ngoan Đồng. Tại đây họ cũng gặp nhà sư Giác Viễn và Trương Tam Phong (lúc đó ông chỉ mới 14 tuổi) cùng với bộ Cửu dương chân kinh, mở ra bộ tiểu thuyết cuối cùng trongXạ điêu tam bộ khúc.


Nhân vật

Nhân vật chính
Dương Quá: Thần điêu hiệp lữ – ngoài ra ở đỉnh Hoa Sơn – Kế thừa Nghĩa phụ Tây ĐộcThiên hạ ngũ tuyệt, Dương Quá còn có ngoại hiệu Tây Cuồng.
Tiểu Long Nữ: Là sư phụ dạy võ công cho Dương Quá, nhưng về sau trở thành thê tử.
Quách Tĩnh: Cùng Quân Tướng, quan dân trấn giữ Tương Dương chống lại giặc Nguyên và là chồng của Hoàng Dung, là nhân vật chính trong bộ Anh hùng xạ điêu đồng thời còn là Bắc Hiệp ngang cùng Tây Cuồng, Nam Tăng, Đông Tà, Trung Ngoan Đồng.
Hoàng Dung: bang chủ Cái bang và là thê tử của Quách Tĩnh, ái nữ duy nhất của Đông Tà-Hoàng Dược Sư- một trong Thiên hạ ngũ tuyệt
Quách Phù: Đại nữ tử của Hoàng Dung và Quách Tĩnh, tính tình ích kỷ, ương ngạnh, hành sự lỗ mãng, lời lẽ hống hách.
Quách Tương: Tiểu nữ tử của Quách Tĩnh, Hoàng Dung, tính tình hào sảng, phóng khoáng, hành sự cẩn túc, phong thái đĩnh đạc thông minh. Sau này là Chưởng môn nhân sáng lập Nga Mi phái.


Nhân vật phụ
Độc Cô Cầu Bại: một nhân vật ẩn trong các bộ truyện của Kim Dung, có võ công cái thế, chống kiếm đi khắp thiên hạ để tìm người có thể đánh thắng mình:”Tung hoành giang hồ hơn ba chục năm, giết sạch cừu khấu, đánh bại mọi anh hùng, thiên hạ không có đối thủ, chẳng còn cách nào khác, đành ẩn cư thâm cốc làm bạn với chim điêu. Ô hô, bình sinh chỉ mong có một địch thủ mà không được, thật đáng buồn!”

Sau này Độc cô Cầu bại còn xuất hiện trong bộ truyện Tiếu ngạo giang hồ, truyền lại cho đời Độc cô cửu kiếm lừng danh
Kim Luân Pháp Vương, đệ nhất quốc sư của Mông Cổ.
Hoắc Đô, vương tử người Mông Cổ, đệ tử thứ hai của Kim Luân Pháp Vương, sau nay bị đuổi vì phản thầy và bị vạch mặt trong đại hội chọn bang chủ mới của Cái bang
Âu Dương Phong, cha nuôi của Dương Quá.
Lý Mạc Sầu, tính tình độc ác, nhưng lại nuôi nấng và bảo vệ Quách Tương lúc sơ sinh, còn là sư tỉ của Tiểu Long Nữ, sư bá của Dương Quá.
Cầu Thiên Xích, vợ của Công Tôn Chỉ
Công Tôn Lục Ngạc, con của Công Tôn Chỉ và Cầu Thiên Xích
Lão Ngoan đồng Chu Bá Thông
Anh Cô


Bài thơ tình của Lý Mạc Sầu trong tiểu thuyết

Lý Mạc Sầu luôn xuất hiện một cách rất đặc biệt, chưa thấy người đã nghe tiếng hát, với câu hỏi đã làm loài người trăn trở tự nghìn xưa: “Hỏi thế gian, Tình là gì?”. Thực ra, đây là câu trích trong bài “Mô ngư nhi – Nhạn khâu” (迈陂塘) của Nguyên Hiếu Vấn – (元好问, Trung Quốc) khi đi chơi qua sông Phần, gặp một con nhạn yếu sức rơi xuống chết bên đường. Ông đắp cho con nhạn một nấm mộ; năm sau đi qua chốn cũ, nhớ lại chuyện xưa, làm bài từ này:

Vấn thế gian,
Tình thị hà vật?
Trực giao sinh tử tương hứa.
Thiên Nam địa Bắc song phi khách.
Lão sí kỷ hồi hàn thử
Hoan lạc thú, ly biệt khổ
Tựu trung cánh hữu si nhi nữ
Quân ưng hữu ngữ
Diểu vạn lý tằng vân
Thiên sơn mộ tuyết
Chích ảnh hướng thùy khứ.

– Nguyên Hiếu Vấn


Download 18 tập truyện tranh Thần Điêu Đại Hiệp – Kim Dung (hoạ sĩ Hoàng Triển Minh).PDF

Download Thần Điêu Đại Hiệp (Thần Điêu Hiệp Lữ) – Kim Dung (Bộ 8 tập).PDF
Download Thần Điêu Đại Hiệp (Thần Điêu Hiệp Lữ) – Kim Dung (Bộ 8 tập).PRC
Download Thần Điêu Đại Hiệp (Thần Điêu Hiệp Lữ) – Kim Dung (Bộ 8 tập).EPUB


Nên xem: Tiểu Thuyết Kiếm Hiệp Kim Dung (Trọn Bộ) – Kim Dung

Download Thần Điêu Đại Hiệp (Thần Điêu Hiệp Lữ) – Kim Dung (Bộ 4 tập)

Xem hướng dẫn download tại đây

DOWNLOAD LINK FILM

1 Full Download Tập 1 (Lồng tiếng)
2 Full Download Tập 2 (Lồng tiếng)
3 Full Download Tập 3 (Lồng tiếng)
4 Full Download Tập 4 (Lồng tiếng)
5 Full Download Tập 5 (Lồng tiếng)
6 Full Download Tập 6 (Lồng tiếng)
7 Full Download Tập 7 (Lồng tiếng)
8 Full Download Tập 8 (Lồng tiếng)
9 Full Download Tập 9 (Lồng tiếng)
10 Full Download Tập 10 (Lồng tiếng)
11 Full Download Tập 11 (Lồng tiếng)
12 Full Download Tập 12 (Lồng tiếng)
13 Full Download Tập 13 (Lồng tiếng)
14 Full Download Tập 14 (Lồng tiếng)
15 Full Download Tập 15 (Lồng tiếng)
16 Full Download Tập 16 (Lồng tiếng)
17 Full Download Tập 17 (Lồng tiếng)
18 Full Download Tập 18 (Lồng tiếng)
19 Full Download Tập 19 (Lồng tiếng)
20 Full Download Tập 20 (Lồng tiếng)
21 Full Download Tập 21 (Lồng tiếng)
22 Full Download Tập 22 (Lồng tiếng)
23 Full Download Tập 23 (Lồng tiếng)
24 Full Download Tập 24 (Lồng tiếng)
25 Full Download Tập 25 (Lồng tiếng)
26 Full Download Tập 26 (Lồng tiếng)
27 Full Download Tập 27 (Lồng tiếng)
28 Full Download Tập 28 (Lồng tiếng)
29 Full Download Tập 29 (Lồng tiếng)
30 Full Download Tập 30 (Lồng tiếng)
31 Full Download Tập 31 (Lồng tiếng)
32 Full Download Tập 32 (Lồng tiếng)
33 Full Download Tập 33 (Lồng tiếng)
34 Full Download Tập 34 (Lồng tiếng)
35 Full Download Tập 35 (Lồng tiếng)
36 Full Download Tập 36 (Lồng tiếng)
37 Full Download Tập 37 (Lồng tiếng)
38 Full Download Tập 38 (Lồng tiếng)
39 Full Download Tập 39 (Lồng tiếng)
40 Full Download Tập 40 (Lồng tiếng)
41 Full Download Tập 41 (Lồng tiếng)


P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY


Giá: 567.000 vnđ

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Lịch sử Triết học Trung Quốc – Phùng Hữu Lan – Tập 1+2

Lịch sử triết học Trung Quốc Tập 1 + 2
Tác giả: Phùng Hữu Lan
NXB Khoa Học Xã Hội 2006

Số trang: 562 + 808

Lời tựa:

Mặc dù những phát minh hiện đại thời nay đang giúp con người xích lại gần nhau hơn, nhưng thực sự vẫn còn đó những rào cản về tri thức khiến con người cũng như các dân tộc chưa thể hiểu biết được lẫn nhau. Hiện nay, như ta rất thường thấy trong lịch sử thế giới, sự phát triển về giao tiếp vật chất đã vượt lên trước sự phát triển về giao tiếp trí tuệ; và chính trong thời đại mà các phương thức truyền thông phát triển nhanh như hiện nay thì việc hiểu biết và thông cảm giữa các dân tộc càng cần phải được quan tâm thực hiện.

Người ta luôn nghe những lời lẽ (thậm chí do các đại học giả phương Tây nói) đại loại như: “Thời Hôn Ám ở Âu Châu đã đẩy thế giới đến một trình độ văn hoá thấp nhất.” Nói như vậy là không biết rằng: cùng lúc với thời Hôn Ám ở Âu Châu, một nền văn hoá rực rỡ huy hoàng của nhân loại đang xảy ra dưới đời Đường tại Trung Quốc, và quyển sách đầu tiên của thế giới đã được in ra tại vương quốc này trong thế kỷ IX. Rất nhiều người chúng ta ở phương Tây đã có cái nhìn mà Trang Tử bảo là “ếch ngồi đáy giếng” (well-frog), tức là xem cả thế giới lớn bằng cái vòm trời qua miệng giếng. Khi đa số chúng ta cho rằng cái di sản văn hoá Hi Lạp và La Mã vẫn là tiêu biểu của thế giới, thì khoa học so sánh các nền văn minh càng cần thiết hơn bao giờ hết, không chỉ để hiểu được các nền văn hoá nước ngoài mà còn để hiểu chính nền văn hoá của chúng ta, ngõ hầu chúng ta có sự đánh giá khách quan.

Chính vì các nguyên do đó mà bản dịch Anh ngữ này ra đời, với niềm hy vọng rằng nó sẽ giúp phương Tây thấy được một học giả Trung Quốc vốn được đào tạo theo kiểu phương Tây đã nhận định thế nào về nền triết học của chính đất nước của ông. Đây là bản dịch của Trung Quốc Triết Học Sử, của Tiến sĩ Phùng Hữu Lan, tốt nghiệp Đại học Columbia (Mỹ) và hiện (1937) giảng dạy triết học tại Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh. Quyển I bao quát thời đại Tử Học, một thời đại có thể nói là rực rỡ nhất trong triết học Trung Quốc, trải dài từ thời xa xưa đến khoảng năm 100 TCN, khi mà Nho giáo chiếm địa vị chính thống. Trong các tác phẩm viết về thời kỳ này, bộ sách của Phùng Hữu Lan hẳn là hoàn bị nhất, và trong nhiều phương diện, người ta có thể hy vọng đây là một trong những bộ sách tốt nhất. Quyển II nối tiếp lịch sử triết học Trung Quốc, từ cuối thời đại Tử Học cho đến hiện nay.

Chúng ta cần chú ý rằng tác giả đã trích dẫn rất nhiều đoạn cổ văn từ các nguồn thư tịch gốc. Việc này khiến tác phẩm của ông không những là một sách tham khảo quý báu về các văn bản gốc của triết học Trung Quốc, mà còn tạo sự thuận lợi bởi vì nó để cho các văn bản cổ xưa tự lên tiếng. Đó là một điều rất quan trọng trong một lĩnh vực như triết học Trung Quốc, khi một văn bản thường có nhiều lời bình chú. Khi chuyển các đoạn văn trích này sang Anh ngữ, tôi cố bám vào nguyên tác, đồng thời cũng tham bác các bản dịch có sẵn bằng các ngôn ngữ phương Tây. Để thuận tiện, tôi đưa vào các ghi chú tham khảo, và tôi hiếm khi chấp nhận các lời dịch đó mà không có sự điều chỉnh của chính mình, ngõ hầu bản dịch của tôi được chính xác hơn

Các nhà nghiên cứu lịch sử triết học Tây phương thường phân chia lịch sử triết học Tây phương làm ba thời kỳ: Thượng cổ, trung cổ, và cận đại. Điều ấy chẳng phải là một sự phân biệt tuỳ ý, bởi vì trong lịch sử triết học Tây phương mỗi thời kỳ quả thực đều có tinh thần đặc biệt và diện mục đặc thù của nó. Tương tự, lịch sử triết học Trung Quốc nếu chỉ chú ý về phương diện thời kỳ, thì cũng có thể phân chia làm ba thời kỳ: Thượng cổ, trung cổ, và cận đại. Mỗi thời kỳ đều có một nền triết học riêng, nên cũng có thể lấy “thượng cổ, trung cổ, và cận đại” để đặt tên cho chúng. Những danh xưng này cũng được dùng trong quyển sách này. Nhưng từ một phương diện khác mà nói, Trung Quốc quả thực chỉ có triết học thượng cổ và triết học trung cổ, chứ không có triết học cận đại.

Nói rằng Trung Quốc không có triết học cận đại, thì nó không có nghĩa rằng trong thời cận đại Trung Quốc không có triết học. Tuy nhiên, nó nêu ra một sự khác biệt quan trọng giữa Trung Quốc và Tây phương. Trong lịch sử triết học Tây phương, cái gọi là triết học trung cổ và triết học cận đại ngoài sự bất đồng về thời đại phát sinh còn có sự khác biệt rất rõ ràng về tinh thần và diện mục của chúng. Trong lịch sử triết học Tây phương, các hệ thống triết học được thành lập do các triết gia như Plato, Aristotle, v.v… vốn là cốt lõi của nền triết học thượng cổ của họ. Triết học trung cổ phần lớn đã chuyển mình trong các hệ thống này. Trong nền triết học trung cổ ấy có những thành phần mới thuộc về nhân sinh quan và vũ trụ quan của Thiên Chúa giáo. Các triết gia thời ấy cũng không phải là không thường có kiến giải mới, nhưng những thành phần mới và những kiến giải mới này cũng dựa vào các hệ thống triết học cổ đại, dùng những thuật ngữ của triết học cổ đại để diễn đạt. Bình cũ không thể chứa rượu mới. Trong triết học trung cổ của Tây phương không phải hoàn toàn không có rượu mới, nhưng vì lượng rượu mới này không nhiều hoặc vì nó không quá mới, cho nên nó có thể chứa được trong cái bình cũ của triết học cổ đại. Đến thời hiện đại, tư tưởng con người hoàn toàn biến đổi, các tân triết gia đều trực tiếp quan sát sự thực. Triết học của họ không dựa theo xưa và các thuật ngữ họ dùng phần lớn là tân tạo. Nói cách khác, rượu mới vừa nhiều vừa mới nên cái bình cũ không thể chứa nổi. Cái bình cũ bị phá vỡ và cái bình mới đã thay thế. Đó là lý do tại sao tôi nói rằng trong lịch sử triết học Tây phương cái gọi là triết học trung cổ và triết học cận đại ngoài sự bất đồng về thời đại phát sinh còn có sự khác biệt rất rõ ràng về tinh thần và diện mục của chúng.

Giới thiệu:
Tiến sĩ Phùng Hữu Lan (1895-1990) – tốt nghiệp Đại học Columbia (Mỹ) 1924 – rực sáng cuối thế kỷ XX như là một sử gia lỗi lạc về triết học Trung Quốc kiêm triết gia hiện đại mà hệ thống triết học của ông hiện nay được nghiên cứu sâu rộng với danh xưng “Phùng học”.

Từ khi chào đời, bộ TRUNG QUỐC TRIẾT HỌC SỬ (quyển I, 1931; quyển II, 1934) của Phùng Hữu Lan đã trở thành sách giáo khoa trọng yếu của bậc đại học và cũng là tác phẩm kinh điển trong lĩnh vực lịch sử triết học Trung Quốc, chiếm địa vị quan trọng không chỉ tại Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản (với nguyên tác Hán Ngữ), mà còn ở phương Tây nữa (với bản dịch Anh ngữ của Derk Bodde).

Quyển I bao quát thời đại Tử Học, một thời đại có thể nói là rực rỡ nhất của triết học Trung Quốc, trải dài từ thời xa xưa đến khoảng năm 100 TCN với địa vị chính thống của Nho giáo. Quyển II bao quát thời đại Kinh Học, tức là từ cuối thời đại Tử Học cho đến cuối đời Thanh.

Nguyên tác trích dẫn rất nhiều đoạn cổ văn từ các nguồn thư tịch gốc, khiến nó không những là một sách tham khảo quý báu về các văn bản gốc của Triết học Trung Quốc, mà còn tạo sự thuận lợi vì các văn bản cổ xưa đã tự lên tiếng. Đó là một điều rất quan trọng trong một lĩnh vực như triết học Trung Quốc, vì một văn bản thường có nhiều lời bình chú. Tác giả đã vận dụng vốn tri thức và phương pháp luận thu nhận thêm từ phương Tây vào việc nghiên cứu lịch sử triết học Trung Quốc, do đó bộ sách này có tính khoa học rất cao. Học giả Lý Thận của Trung Quốc hiện nay nhận định chung về Phùng Hữu Lan bằng tám chữ “Dung quán Trung Tây, thông thích kim cổ” (dung hòa thấu triệt hai nền học thuật Trung Quốc và phương Tây, giải thích thông suốt việc xưa nay) và cho rằng nếu người Trung Quốc biết đến học thuật của phương Tây nhờ Nghiêm Phục, thì người ngoại quốc hiểu được triết học Trung Quốc là nhờ Phùng Hữu Lan.

TRUNG QUỐC TRIẾT HỌC SỬ của Phùng Hữu Lan đến nay mới được dịch ra tiếng Việt. Bản dịch bảo lưu các trích dẫn kinh điển y như nguyên tác, kèm phiên âm Hán Việt, lại còn có thêm rất nhiều chú thích tỉ mỉ như dồn nèn thông tin. Do đó độc giả đang có trên tay một nguồn tham khảo rất hệ thống và thiết yếu về tư tưởng triết học Trung Quốc.

Mục lục
Quyển 1: Thời đại Tử Học

Lời tựa của dịch giả Derk Bodde

Lời tựa của bản dịch Việt ngữ

Biển rộng trời cao ta vút bay

Chương 1. Mở đầu

Chương dẫn nhập (Chương 1 rút gọn của dịch giả derk bodde)

Chương 2. Phiếm luận thời đại Tử học

Chương 3. Tư tưởng và tôn giáo trước thời Khổng Tử

Chương 4. Khổng Tử và khởi nguyên của Nho gia

Chương 5. Mặc Tử và Mặc gia thời kỳ đầu

Chương 6. Mạnh Tử và Mạnh học

Chương 7. Cái học Bách gia thời Chiến Quốc

Chương 8. Lão Tử và Lão học trong Đạo gia

Chương 9. Huệ Thi, Công Tôn Long, và các biện giả khác

Chương 10. Trang Tử và Trang học trong Đạo gia

Chương 11. Mặc kinh và các Mặc gia về sau

Chương 12. Tuân Tử và Tuân học trong Nho gia

Chương 13. Hàn Phi Tử và các pháp gia khác

Chương 14. Nho gia đời Tần và đời Hán

Chương 15. Vũ trụ luận trong Dịch truyện và sách Hoài Nam Hồng Liệt

Chương 16. Lục nghệ của Nho gia và sự độc tôn của Nho gia

Niên biểu thời đại Tử học

Quyển 2: Thời đại Kinh Học

Chương 1: Phiếm luận về thời đại Kinh học

Chương 2: Đổng Trọng Thư và Kinh học Kim Văn

Chương 3: Cái học sấm vĩ và tượng số giữa hai đời hán

Chương 4: Kinh học cổ văn và Dương Hùng, Vương Sung

Download Lịch sử Triết học Trung Quốc – Phùng Hữu Lan Tập 1. PDF

Download Lịch sử Triết học Trung Quốc – Phùng Hữu Lan Tập 2. PDF

Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.


MUA SÁCH GIẤY

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)

Email: noluckhongngung@gmail.com
 

Sở Từ – Khuất Nguyên

Sở Từ
NXB Văn Học 1974
Khuất Nguyên
461 Trang


Khuất Nguyên (chữ Hán: 屈原; bính âm: qū yúan), tên Bình, biệt hiệu Linh Quân (340 TCN – 278 TCN) là một chính trị gia, một nhà thơ yêu nước nổi tiếng của Trung Quốc. Ông là người trong hoàng tộc nước Sở, làm chức Tả Đồ cho Sở Hoài Vương. Ông học rộng, nhớ dai, giỏi về chính trị, lại có tài văn chương. Lúc đầu ông được vua yêu quý, sau có quan lại ganh tài ông, tìm cách hãm hại. Vua Sở nghe lời gièm pha nên ghét ông. Ông âu sầu, ưu tư viết thiên Ly Tao để tả nỗi buồn bị vua bỏ. Ngoài tập Ly Tao là tập thơ bất hủ của ông để lại, ông còn có nhiều sáng tác thơ khác như Sở từ, Thiên Vấn (Hỏi trời).v.v.


Đến cuối đời ông bị vua Tương Vương (người nối ngôi Sở Hoài Vương) đày ra Giang Nam (phía nam sông Dương Tử). Ông thất chí, tự cho mình là người trong sống trong thời đục, suốt ngày ca hát như người điên, làm bài phú “Hoài Sa” rồi ôm một phiến đá, gieo mình xuống sông Mịch La tự tử.

Ông cũng chính là nhân vật trong sự tích tết Đoan Ngọ (Đoan Dương). Theo truyền thuyết này, để tưởng nhớ về con người và cái chết bi ai của ông, hàng năm người ta tổ chức vào ngày mồng năm tháng năm là ngày tết Đoan Dương ở Trung Quốc và một số nước khác ở Châu Á.

Download Sở Từ – Khuất Nguyên.Online

Download Sở Từ – Khuất Nguyên.PDF


Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.


MUA SÁCH GIẤY

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)

Ly Tao – Khuất Nguyên

Ly Tao
Tác giả: Khuất Nguyên
Dịch giả: Nhượng Tống
NXB Văn Học 2015
Số trang: 125 

Ly Tao (tiếng Trung: 離騷; bính âm: Lí São) là một trong những bài thơ nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc do Khuất Nguyên sáng tác. Đây là một tác phẩm bất hủ của ông. Tác phẩm dài 370 câu tả tâm sự của tác giả.

Ly Tao được dịch ra theo nghĩa tiếng Việt là sự “oán thán” (lời than vãn), nhưng cũng được biết đến với nghĩa là “sự buồn phiền quá đỗi” hay một “tâm trạng xáo trộn”. Đặc sắc của bài trường thiên này là lời bi thảm triền miên, thường dùng lối tượng trưng, lối nhân cách hóa và dẫn rất nhiều điển cố thần thoại.

Trong Sử ký, Tư Mã Thiên viết: “Ly Tao” cũng như là buồn trong chia ly. Trời là khởi thủy của loài người. Cha, mẹ là gốc của con người. Người ta gặp lúc khốn cùng thì quay về gốc. Cho nên hễ khó khóc mỏi mệt, ốm đau, không ai không kêu trời! Khi đau xót, thương cảm, không ai không kêu cha mẹ. Khuất Bình theo đạo ngay đi đường thẳng, dốc hết lòng trung, đưa hết trí khôn ra thờ vua, nhưng lại bị kẻ gièm pha ly gián, có thể gọi là ở vào cảnh khốn cùng vậy! Mình tín mà bị ngờ vực, mình trung mà bị chỉ trích, làm sao khỏi oán thán! Khuất Bình viết Ly Tao là do oán thán mà ra vậy! Thơ Quốc Phong mê sắc mà không dâm, thơ Tiểu Nhã oán trách mà không loạn. Như Ly Tao thực là gồm được cả hai. Trên kể từ Đế Cốc, dưới nói đến Tề Hoàn, giữa thuật truyện vua Thang và Vũ, chỉ trích việc đời. Nó nêu rõ tầm quan trọng của đạo đức, nguyên nhân làm nước nhà trị hay loạn, không có chuyện gì là không nói đến. Văn ông ngắn gọn, kín đáo, chí ông trong sạch, nết ông thanh cao; tuy nói những điều vụn vặt, nhưng ý nghĩa rất rộng; việc nhắc đến tuy gần, nhưng nghĩa thì xa. Chí ông trong sạch nên hay nói đến cái hoa thơm. Nết ông cao cho nên dù chết cũng không được dung nạp. ông thoát khỏi cái thế giới bùn lầy như con ve bỏ lốt ở nơi dơ đục, để cất mình ra khỏi đám bụi trần chẳng để cho đời làm dơ bẩn. Thật là ở bùn mà trong trắng chẳng lây đen. Suy cái chí ấy thì ông có thể thi sáng với Mặt Trăng, Mặt Trời vậy!

Download Ly Tao – Khuất Nguyên.docx


Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.


MUA SÁCH GIẤY

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)

Tam Quốc Chí – Trần Thọ

Tam Quốc Chí – Bộ 3 tập
Tác giả: Trần Thọ
Dịch giả: Bùi Thông
NXB Văn Học 2016
Số trang: 2150
Bìa cứng

Tam quốc chí (giản thể: 三国志; phồn thể: 三國志; Wade-Giles: Sanguo Chih; bính âm: Sānguó Zhì), là một sử liệu chính thức và có căn cứ về thời đại Tam Quốc của Trung Quốc từ năm 189 đến năm 280, do Trần Thọ (陈寿) biên soạn vào thế kỉ thứ 3. Tác phẩm này hình thành từ các mẩu chuyện nhỏ kể về các nước Ngụy, Thục và Ngô của thời đại này, đồng thời là nền tảng cho cuốn tiểu thuyết lịch sử rất phổ biến là Tam quốc diễn nghĩa được viết vào thế kỉ 14. Tam quốc chí là một phần trong bộ Tiền tứ sử của tổng tập Nhị thập tứ sử, cùng với Sử ký, Hán thư và Hậu Hán thư.

Nguồn gốc

Trần Thọ từng làm quan cho nhà Thục Hán, sau khi Thục Hán diệt vong, ông đến Lạc Dương làm quan cho nhà Tây Tấn. Trần Thọ đã căn cứ vào các sử liệu cơ bản như Ngụy thư của Vương Thẩm, Ngụy lược của Ngư Hoạn, Ngô thư của Vi Chiêu… để viết Tam quốc chí, thuật lại lịch sử Trung Quốc từ khởi nghĩa Khăn Vàng vào cuối thời Đông Hán đến khi Tây Tấn thống nhất Trung Quốc, tức từ năm Trung Bình thứ nhất đời Hán Linh Đế (184) đến năm Thái Khang thứ nhất đời Tấn Vũ Đế (280). Tam quốc chí được chia làm 4 phần gồm 66 quyển: Ngụy quốc chí 30 quyển, Thục quốc chí 15 quyển, Ngô quốc chí 20 quyển, ngoài ra còn có 1 quyển Tự lục (lời tựa) nhưng đến nay đã bị thất truyền. Lúc đầu ba tác phẩm Ngụy chí, Thục chí và Ngô chítồn tại riêng rẽ, đến năm Hàm Bình thứ 6 thời Bắc Tống (1003) hợp nhất đổi tên thành Tam quốc chí.
 
Lập trường chính trị

Trần Thọ là quan nhà Tấn, do đó phải lấy triều đại đã nhường ngôi cho Tấn là Tào Ngụy làm chính thống.

Ngụy chí xếp các Hoàng đế nhà Ngụy vào bản kỷ, Tào Tháo tuy chỉ xưng vương, chưa lên ngôi Hoàng đế nhưng cũng được xếp vào bản kỷ. Có 4 quyển bản kỷ là Vũ Đế kỷ (Tào Tháo), Văn Đế kỷ (Tào Phi), Minh Đế kỷ (Tào Duệ) và Tam Thiếu Đế kỷ(Tào Phương, Tào Mao và Tào Hoán). Các văn thư nói về việc các vua Ngụy xưng vương, xưng đế, trị nước và việc tang đều không chép (ngoại trừ chiếu nhường ngôi của Hán Hiến Đế – Hán Hiến Đế thiện nhượng sách văn, các văn thư khác chỉ do Bùi Tùng Chi chú thích).

Thục chí xếp Lưu Bị vào liệt truyện tức Tiên chủ truyện (mặc dù Lưu Bị xưng đế), không gọi trực tiếp tên húy, khi chết dùng chữtồ (殂) ngang địa vị với chữ băng (崩). Các văn thư nói về việc Lưu Bị xưng vương, xưng đế, trị nước và việc tang đều chép đầy đủ (có thể do tình lưu luyến với cố quốc). Hoàng đế thứ hai nhà Thục Hán là Lưu Thiện được xếp vào Hậu chủ truyện.

Ngô chí trong nguyên bản gọi thẳng tên húy các vua Đông Ngô như Tôn Quyền truyện, Tôn Lượng Tôn Hưu Tôn Hạo truyện; cách gọi hiện nay Ngô chủ truyện, Tam tự chủ truyện là do người đời sau sửa lại. Về việc Tôn Quyền tuyên bố xưng đế, trong phần Ngô chủ truyện có chép câu “Nam giao tức Hoàng đế vị” (lên ngôi Hoàng đế ở đàn Nam giao), còn văn thư đăng đàn tế cáo trời đất thì không chép, chỉ có trong phần chú thích của Bùi Tùng Chi.

Đồng thời để tôn trọng sự thống trị của nhà Tấn, Tam quốc chí không viết liệt truyện về các nhân vật Tư Mã Ý, Tư Mã Sư và Tư Mã Chiêu (do được Tấn Vũ Đế Tư Mã Viêm truy tôn là Tấn Tuyên Đế, Tấn Cảnh Đế, Tấn Văn Đế). Ngoài ra, tác giả cũng lược bỏ không viết liệt truyện về nhân vật Khổng Dung.

Bùi Tùng Chi chú thích

Vào thời Đông Hán, sử học tiếp nhận ảnh hưởng từ trào lưu đơn giản hóa của kinh học nên xuất hiện trào lưu giản lược hóa các tài liệu lịch sử. Trong bối cảnh đó, đã xuất hiện Tam quốc chí của Trần Thọ với nội dung giản lược về thời đại Tam quốc. Sau khi Trần Thọ mất hơn trăm năm, nhiều sử liệu về thời Tam quốc xuất hiện, Tống Văn Đế thời Nam-Bắc triều thấy nội dung của Tam quốc chí quá sơ lược nên đã ra lệnh cho Bùi Tùng Chi chú thích. Bùi Tùng Chi đã tập hợp các sử liệu để bổ sung các phần mà Tam quốc chí không chép hoặc chép thiếu bằng 6 phương pháp:
Dẫn lời bàn luận của nhiều tác gia khác nhau để phân định phải trái.
Tham khảo ý kiến của nhiều tác gia khác nhau để xét những điểm khác biệt, ngụy tạo.
Sự việc trong các truyện đều kể rõ mọi đầu đuôi, uẩn khúc.
Bổ sung các sự việc còn thiếu cho các truyện.
Kể rõ cuộc đời của các nhân vật trong các truyện.
Phụ thêm các nhân vật còn thiếu cho các truyện.

Theo thống kê của một số học giả, thì số tư liệu mà Bùi Tùng Chi dùng để chú giải Tam quốc chí là khoảng 240 loại, gấp 3 lần so với nguyên bản Tam quốc chí. Mã Niệm Tổtrong tác phẩm Thủy kinh chú đẳng bát chủng cổ tịch dẫn dụng thư mục vị biên cho rằng số tư liệu mà Bùi Tùng Chi sử dụng là 203 loại. Hiện nay, theo thống kê bản hiệu đính Tam quốc chí tại Trung Hoa thư cục đã phát hiện phần chính văn của Trần Thọ có 366657 chữ và phần chú thích của Bùi Tùng Chi có 320799 chữ. Tống Văn Đế đương thời gọi công việc chú thích của Bùi Tùng Chi là “bất hủ”. Các sử gia đời sau như Tư Mã Quang (thời Bắc Tống) khi biên soạn Tư trị thông giám đã tổng hợp các truyện ký trong Tam quốc chí của Trần Thọ và phần chú thích của Bùi Tùng Chi để miêu tả trận chiến Xích Bích.

Bản Tam quốc chí do Bùi Tùng Chi chú thích là bản thông dụng nhất hiện nay, còn gọi là Trần chí, Bùi chú.

Tam Quốc Chí – Bộ 3 tập + Hộp đựng – Trần Thọ – NXB Văn Học 2016

Trích dẫn tiêu biểu

“Kê lặc” (gân gà): Ngụy thư quyển 1, Vũ Đế kỷ, Bùi Tùng Chi dẫn sách Cửu châu Xuân Thu của Tư Mã Bưu viết:

Thời Vương dục hoàn, xuất lệnh viết “kê lặc”, quan thuộc bất tri sở vị. Chủ bộ Dương Tu tiện tự nghiêm trang, nhân kinh vấn Tu: “Hà dĩ tri chi?”

Tu viết: “Phù kê lặc, khí chi như khả tích, thực chi vô sở đắc, dĩ tỷ Hán Trung, tri Vương dục hoàn dã” (Khi Vương muốn rút về, mới ra lệnh rằng “kê lặc”, các quan không hiểu ý gì. Quan chủ bộ là Dương Tu liền tự thu xếp hành trang, mọi người kinh ngạc hỏi Tu: “Làm sao ông biết?”

Tu đáp: “Gân gà, bỏ đi thì tiếc, ăn vào thì không ra gì, lấy nó để ví với đất Hán Trung, biết Vương đã muốn lui rồi” (時王欲還,出令曰「雞肋」,官屬不知所謂。主簿楊脩便自嚴裝,人驚問脩:「何以知之?」脩曰:「夫雞肋,棄之如可惜,食之無所得,以比漢中,知王欲還也。」

“Tư Mã Chiêu chi tâm, lộ nhân sở tri” (lòng dạ Tư Mã Chiêu, người ngoài đường cũng biết): Ngụy thư quyển 4, Tam Thiếu Đế kỷ, Bùi Tùng Chi dẫn sách Hán Tấn Xuân Thu của Tập Tạc Xỉ viết: Đế kiến uy quyền nhật khứ, bất thăng kỳ phẫn. Nãi triệu thị trung Vương Thẩm, thượng thư Vương Kinh, tán kỵ thường thị Vương Nghiệp, vị viết: “Tư Mã Chiêu chi tâm, lộ nhân sở tri dã. Ngô bất năng tọa thụ phế nhục, kim nhật đương dữ khanh tự xuất thảo chi” = Vua thấy uy quyền càng ngày càng mất, không nén nổi căm giận. Bèn triệu quan thị trung Vương Thẩm, quan thượng thư Vương Kinh và tán kỵ thường thị Vương Nghiệp, nói rằng: “Lòng dạ Tư Mã Chiêu, người ngoài đường cũng biết. Ta không thể ngồi yên chịu nhục, hôm nay muốn cùng các khanh đi thảo phạt nghịch tặc” (帝見威權日去,不勝其忿。乃召侍中王沈、尚書王經、散騎常侍王業,謂曰:「司馬昭之心,路人所知也。吾不能坐受廢辱,今日當與卿自出討之。」


“Lão sinh thường đàm” (lời thầy đồ thường nói): Ngụy thư quyển 29, Quản Lộ truyện, Đặng Dương nói với Quản Lộ: “Thử lão sinh chi thường đàm” (此老生之常譚 – Đó là lời lũ thầy đồ thường nói). Quản Lộ đáp: “Phù lão sinh giả kiến bất sinh, thường đàm giả kiến bất đàm” (夫老生者見不生,常譚者見不譚 – Lão sinh đã thấy thì không sinh, thường đàm đã thấy thì không đàm)


“Lạc bất tư Thục” (vui không nhớ đến nước Thục nữa): Thục thư quyển 3, Hậu chủ truyện, Bùi Tùng Chi dẫn sách Hán Tấn Xuân Thu của Tập Tạc Xỉ viết: Vương vấnThiện viết: “Phả tư Thục phủ?” Thiện viết: “Thử gian lạc, bất tư Thục” = Vương hỏi Thiện rằng: “Có nhớ nước Thục không?” Thiện đáp: “Ở đây vui lắm, không nhớ nước Thục nữa” (王問禪曰:「頗思蜀否?」禪曰:「此間樂,不思蜀。)


Đánh giá

 
Tam quốc chí là chính sử ghi chép về thời Tam quốc của Trung Quốc, được xếp vào danh sách nhị thập tứ sử. Đương thời đại thần nhà Tấn là Trương Hoa đánh giá rất cao tác phẩm này. Sau khi Trần Thọ mất, Thượng thư lang Phạm Quân dâng biểu tâu rằng:

Trần Thọ viết Tam quốc chí, lời văn nhiều chỗ khuyên răn, tỏ rõ mọi điều lợi hại, có ích cho phong hóa, tuy văn không hay bằng Tương Như nhưng chất thì ngay thẳng hơn nhiều, nguyện xin sao lục. ”

Lưu Hiệp, người thời Lương (Nam-Bắc triều) đánh giá Tam quốc chí của Trần Thọ như sau:

Tam quốc chí của Trần Thọ thấm nhuần chất văn, Tuân, Trương đem so sánh với Thiên, Cố chẳng phải là quá lời. ”

Thiếu sót lớn nhất của Tam quốc chí là chỉ có bản kỷ và liệt truyện, không có phần chí và biểu, do đó tác phẩm chủ yếu chép về các nhân vật thời Tam quốc chứ không chép vềđịa lý, kinh tế và chế độ chính trị. Tính khách quan của Trần Thọ khi viết sử cũng còn nhiều ý kiến phê bình khác nhau, như Tấn thư của Phòng Huyền Linh ghi lại rằng:

Đinh Nghi, Đinh Dị là hai người có tiếng ở nước Ngụy, Thọ bảo con họ rằng: “Nếu tìm cho ta được nghìn hộc lương, ta sẽ vì tôn phụ mà viết truyện cho hay.” Họ Đinh không mang đến nên không được viết truyện. Cha Thọ làm tham quân cho Mã Tốc, Tốc bị Gia Cát Lượng giết, cha Thọ cũng bị xử tội cắt tóc, Gia Cát Chiêm lại khinh Thọ. Thọ viết truyện về Lượng, bảo Lượng mưu lược không cao, không có tài ứng địch, bàn luận thì chỉ dựa vào sách vở, tiếng tăm vượt quá sự thực. Người bàn lấy đó để chê. ”

Lưu Tri Kỷ trong Sử thông, thiên Trực thư phê bình việc Trần Thọ không đề cập đến việc Tư Mã Ý gặp bất lợi khi tác chiến với Gia Cát Lượng và việc Tào Mao phát binh đánhTư Mã Chiêu, bị Thành Tế giết:
“ Lúc Tuyên, Cảnh mới khai sáng cơ nghiệp, khi (họ) Tào và (họ Tư) Mã tranh giành, hoặc dựng doanh trại ở sông Vị, bị thua Vũ hầu, hoặc phát binh ở Vân Đài (đánh Tư Mã Chiêu), bị Thành Tế hại chết, Trần Thọ, Vương Ẩn đều ngậm miệng không nói đến. ”

Đường Canh, người thời Bắc Tống phê bình cách xưng hô quốc hiệu Thục Hán của Trần Thọ như sau:

Trên từ Sử ký Tư Mã Thiên, dưới đến Ngũ Đại sử, trong khoảng mấy ngàn năm, từ vương bá chính thống đến tiếm ngôi loạn tặc, từ các nước nhỏ, cho đến các nước Man Di Nhung Địch ở bên ngoài, sử gia không bao giờ là không ghi chép quốc hiệu, nhưng Tam quốc chí thì không thế. Cha con Lưu Bị nối tiếp nhau cai trị hơn bốn chục năm, trước sau đều xưng quốc hiệu là Hán, chưa từng xưng là Thục bao giờ, nếu như có xưng Thục thì cũng chỉ là lời tục xưng mà thôi. Trần Thọphế bỏ chính hiệu, dùng lời tục xưng, làm theo ý riêng của Ngụy Tấn, bỏ đi phép công của người viết sử. Dụng ý như thế, thì những việc thiện ác khen chê trong sách chắc cũng định đoạt luôn, là đáng tin ư! ”

Đường Canh còn ghi lại lời Vương An Thạch khuyên Âu Dương Tu biên soạn lại lịch sử thời Tam Quốc:

Trước kia Âu Dương Văn Trung công viết Ngũ Đại sử, Vương Kinh công nói rằng: Chuyện thời Ngũ Đại, không đủ để ghi chép, sao đủ làm phiền đến ông. Những chuyện đáng vui mừng thời Tam Quốc rất nhiều, đều bị Trần Thọ phá hoại. Bây giờ có thể viết lại. ”

Tam quốc chí quyển 20: Vũ Văn thế Vương Công truyện có chép việc Tào Xung cân voi, Hà Trác (người thời Thanh) nghi ngờ rằng việc này không chắc đã có thật:

Tôn Sách chết vào năm Kiến An thứ năm, Tôn Quyền mới lên thay, đến năm Kiến An thứ mười lăm Quyền sai Bộ Chất làm Thứ sử Giao Châu, Sĩ Nhiếp đem anh em đến vâng theo mệnh lệnh, sau đó (người Ngô) mới có thể biết được loài voi to (ở Giao Châu), còn Thương Thư (tên tự của Tào Xung) thì đã mất vào năm Kiến An thứ mười ba, do đó việc (Tào Xung cân voi) là bịa đặt. Vạch mực nước đánh dấu trên thuyền thì nghi rằng toán thuật cũng có phép này. ”

Tam quốc chí quyển 30: Ô Hoàn Tiên Ti Đông Di truyện đã dựa vào các tư liệu từ Ngụy thư của Vương Thẩm và Ngụy lược của Ngư Hoạn để ghi chép về Nhật Bản – quốc gia ở phía đông Trung Quốc. Đây là sử liệu rất quan trọng ghi chép lịch sử Nhật Bản thời kỳ cổ đại.

Ảnh hưởng

Vào cuối thời Nguyên đầu thời Minh, La Quán Trung đã căn cứ vào các truyền thuyết dân gian, thoại bản, hý khúc cùng các tài liệu lịch sử là Tam quốc chí của Trần Thọ và Tam quốc chí chú của Bùi Tùng Chi để viết nên tác phẩm Tam quốc chí thông tục diễn nghĩa (gọi tắt là Tam quốc diễn nghĩa).

Tiểu thuyết này có ảnh hưởng rất lớn ở Trung Quốc và nhiều nước châu Á. So với Tam quốc chí là chính sử, thì Tam quốc diễn nghĩa là tiểu thuyết diễn nghĩa lịch sử, thêm thắt rất nhiều truyền thuyết, truyện kể dân gian; do đó bị đánh giá là “thất thực tam hư” (bảy phần thực, ba phần hư cấu), độ tin cậy về lịch sử dĩ nhiên không cao bằng Tam quốc chí.

Download Tam Quốc Chí – Trần Thọ. PRC

Download Tam Quốc Chí – Trần Thọ. PDF

Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.


MUA SÁCH GIẤY

Giá: 680.000 vnđ


Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)

Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang (Trọn Bộ 2 Tập)

Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa (Trọn Bộ 2 Tập)
Tác giả: La Quán Trung
Dịch giả: Tử Vi Lang

Lời bình: Mao Tôn Cương 

NXB Văn Hoá Thông Tin 2010
Bìa Cứng 
3200 trang

Tam quốc chí diễn nghĩa là một trong số những tiểu thuyết viết về đề tài chiến tranh xuất sắc nhất mà lịch sử văn học thế giới ghi nhận. Cuốn sách mở màn cho dòng tiểu thuyết diễn nghĩa lịch sử.

Nhà phê bình lỗi lạc của Trung Quốc sống vào cuối đời Minh đầu đời Thanh là Kim Thánh Thán sau khi duyệt qua các trước tác cổ kim đã xếp hạng các sách văn chương giá trị nhất thành “lục tài tử” theo thứ tự lần lượt như sau:

Nam Hoa Kinh của Trang Tử

Sử Ký của Tư Mã Thiên

Ly Tao của Khuất Nguyên

Luật Thi của Đỗ Phủ

Thủy Hử của Thi Nại Am

Tây Sương Ký của Vương Thực Phủ

Thế mà đến khi đọc được Tam quốc chí diễn nghĩa, cuốn sách mà “phần tự sự xuất sắc hơn cả Sử Ký, phần văn thơ hay không kém Tây Sương” đã phải “thích thú mà khen rằng: Suy đi nghĩ lại, đệ nhất tài tử thư quả là Tam quốc chí diễn nghĩa.”

Non 1 thế kỷ là khoảng thời gian diễn ra trong Tam quốc chí diễn nghĩa, khởi đi từ Hán Linh Đế (công lịch 184) và, kết thúc ở Tấn Vũ Đế (công lịch 280). Trung Quốc từ quốc gia một triều đại chuyển sang trạng thái phân tranh giữa 3 nước độc lập về chính quyền rồi lại chuyển về trạng thái nhất thống dưới 1 triều đại mới. 3 quốc gia đó bao gồm: Ngụy quốc đại diện bởi tập đoàn thống trị Tào Tháo, Ngô quốc kiến lập bởi tập đoàn Tôn Quyền và Thục quốc cai trị bởi tập đoàn Lưu Bị.

Tác phẩm được kể rất khéo: tác giả không khởi đầu truyện ở chỗ ba nước đã chiếm riêng ba phần, chân vạc thiên hạ đã thành, mà tác giả khởi đầu kể từ lúc hoàng đế nhà Hán còn cai trị cả bốn phương, rồi mở mối dần dần, làm cho độc giả thấy rõ nguyên nhân và những nhân vật đã góp phần tạo ra thế “chia ba”. Tác phẩm gồm có 119 hồi, có thể tạm chia thành ba phần:

33 hồi đầu (hồi 1-33) thuật chuyện thời Hán mạt trong triều hoạn quan lộng hành, ngoài nội giặc giã binh đao, hảo hán anh hùng bốn phương khởi sự. Phe Tào Tháo dần dần lớn mạnh hùng cứ một phương.51 hồi giữa (hồi 34-85) thuật chuyện Lưu Bị với sự phò trợ của quân sư Khổng Minh cùng các nghĩa đệ Quan Vân Trường, Trương Phi, hiền tướng Triệu Vân… tự gánh trách nhiệm trung hưng Hán triều, từng bước dựng nên Thục quốc, hình thành cục thế thiên hạ chia ba.

35 hồi cuối (hồi 86-120) thuật chuyện ba nước sau bao năm nghiệp lớn tranh thiên hạ đời cha anh bất toại đến đời em đời con vẫn bất thành, dần dần suy vong. Cuối cùng cha con nhà họ Tư Mã cướp quyền nhà Ngụy nhất thống giang sơn, dựng nên triều Tấn.

Tác giả La Quán Trung đã dùng cái kỳ diệu của văn chương mà ghi lại cái kỳ diệu của sự việc, lại không xuyên tạc, chỉ đem sự có thực chắp nối lại thành thứ tự đầu đuôi. Đây là điều kỳ lạ chưa từng thấy trong nhân sự kim cổ. Và cuối cùng, sách này bậc học sĩ thượng lưu trí thức đọc đến phải thích thú, mà người làng quê xóm nhỏ, ít học đọc đến cũng thích thú. Anh hùng hào kiệt đọc mà thích thú. Tục tử phàm phu đọc đến cũng thích thú!

Trong bản dịch này, Tử Vi Lang có chú thích thêm khá nhiều và có phần lời bình của Mao Tôn Cương trong Thánh Thán Ngoại Thư.

Sách có nhiều tranh minh họa vẽ theo lối cổ điển (có lẽ) được lấy từ các bản in cũ của Trung Quốc thời Minh Thanh, có nhiều bản đồ các trận đánh hơn bản của Phan Kế Bính, các bài thơ đều có phần nguyên văn ngoài phần dịch thơ.


Download Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF


Tập 1: Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF or mirror
Tập 2: Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF or mirror
Tập 3: Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF or mirror
Tập 4: Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF or mirror
Tập 5: Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF or mirror
Tập 6: Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF or mirror
Tập 7: Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF or mirror
Tập 8: Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa – La Quáng Trung – Tử Vi Lang. PDF or mirror






Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.


MUA SÁCH GIẤY

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)

Xuân Thu Chiến Quốc – Mộng Bình Sơn

XUÂN THU CHIẾN QUỐC (TRỌN BỘ 2 TẬP)
Tác giả: Mộng Bình Sơn
Thể loại: Lịch sử – Địa lý
NXB Văn học 2015
866 trang

Trong lịch sử Trung Hoa chiến cuộc xảy ra triền miên và ác liệt, gồm nhiều thời kỳ, nhưng ác liệt nhất là thời Tần Thủy Hoàng gồm thâu lục quốc, mưu đồ bá chủ. Lịch sử chiến tranh được các nhà sử học từ ngàn xưa ghi lại thành truyện, mỗi bộ truyện diễn tả khác nhau, có bộ chú trọng về mưu lược, tài trí, có bộ lại thần thoại hóa theo ý thức tưởng tượng của người viết để cho cốt truyện ly kỳ. Nhưng dù diễn đạt bằng cách nào thì vẫn chứa đựng được bản chất cố hữu của con người trong cuộc sống là tham danh, đoạt lợi, chém giết lẫn nhau để mưu đồ tạo quyền thế của mình trong thiên hạ.

XUÂN THU CHIẾN QUỐC được khảo dịch từ hai bộ truyện: XUÂN THU OANH LIỆT và PHONG KIẾM XUÂN THU. Đây là hai bộ truyện của hai thời kỳ chiến tranh ác liệt nhất vào thời của Tần Thủy Hoàng. Tuy là hai thời kỳ nhưng nằm trong thời gian kế tiếp nhau, nên người khảo dịch mạo muội kết chung lại và lấy tên là Xuân Thu Chiến Quốc. Đọc XUÂN THU CHIẾN QUỐC là đọc 2 bộ truyện XUÂN THU OANH LIỆT và PHONG KIẾM XUÂN THU để thấy nhà viết sử thời xưa ở Trung Hoa đã thần thoại hóa lịch sử chiến tranh, trong cuộc chiến đấu của con người có xem lẫn sự tham gia của Thần Tiên, đấu nhau bằng phép tắc, nhưng đồng thời chúng ta cũng phân định được tâm trạng và tham vọng của người xưa, so với người thời nay, để rút ra những bài học bảo vệ nhân tính, bảo vệ đạo nghĩa làm người.


Download Xuân Thu Chiến Quốc – Mộng Bình Sơn.docx


Download Xuân Thu Chiến Quốc – Mộng Bình Sơn.pdf

Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.

MUA SÁCH GIẤY


Giá: 299.000 vnđ (trọn bộ)

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)
Email: noluckhongngung@gmail.com

Mạnh Tử – Tinh Hoa Trí Tuệ Qua Danh Ngôn – Giang Bội Trân

Mạnh Tử – Tinh Hoa Trí Tuệ Qua Danh Ngôn
NXB Văn Hóa Thông Tin 2012
Giang Bội Trân
Dịch: Nguyễn Văn Lâm
329 Trang​

Vào thời đại khoa cử, quyển “Mạnh Tử” và “Luận ngữ”, “Đại học”, “Trung Dung” hợp lại thành “Tứ Thư”, là sách giáo khoa dùng để thi cử và Mạnh Tử chính là tác giả của quyển sách này, và được sử tôn là “Á thánh”, cùng với “Chí thánh” Khổng Tử là những vị Nho gia đứng đầu được tôn sùng nhất.
Mạnh Tử (khoảng 372-289 trước Công nguyên), tên là Kha, tự là Tử Dư. Cha ông tên là Kích, mẹ ông là Cừu thị. Mạnh Tử vốn là đời sau của dòng dõi quý tộc Mạnh Tôn nước Lỗ, sau dời đến đất Trâu (nay là huyện Trâu, tỉnh Sơn Đông). Cho nên, trong “Mạnh Tuân liệt truyện – Sử ký” có nói ông là người đất Trâu. Ông mồ côi cha lúc còn rất nhỏ, do một tay mẹ dưỡng dục thành tài. Với sự giáo dục của mẹ, Mạnh Tử đã chăm chỉ đọc sách, ông được cháu nội của Khổng Tử là Tử Tư (tức Khổng Cấp) nhận làm môn sinh.


Chính nhờ sự giáo dục này, đã giúp ông xác lập tư tưởng chủ yếu về nhân tính trong “tính thiện luận” của mình; hơn nữa Mạnh Tử đã đưa tính “thiện” này vào trong tư tưởng chính trị, và mối liên hệ giữa nhân luân với lý luận giáo dục của ông.


Sau này, ông đã kế thừa rất nhiều tư tưởng của Khổng Tử. Để thực hiện những lý tưởng về cuộc sống thái bình của trăm họ, ông bắt đầu thu nhận rất nhiều đệ tử cùng họ chu du liệt quốc để đề cao chủ trương “nhân chính” “vương đạo” của mình. Thời gian này, ông đến các nước Tề, Tống, Lỗ, Đằng, Lương; hơn nữa, còn được triệu kiến với các quân vương như Lương Huệ Vương, Tề Tuyên Vương. Thế nhưng, lý tưởng của ông lại bị xem là thiếu thực tế, không phù hợp với trào lưu đương thời nên ông không được trọng dụng.


Lúc về già, Mạnh Tử quay trở về quê hương để dạy học, đồng thời ông còn cùng với các đệ tử của mình làm nên “Vạn Chương”, “Công Tôn Sửu” v.v… lấy lý tưởng và hoài bão của mình viết thành 7 thiên của “Mạnh Tử”. Mục lục của các thiên này gồm: Lương Huệ Vương, Công Tôn Sửu, Đằng Văn Công, Ly Lâu, Vạn Chương, Cáo Tử và cuối cùng là Tận Tâm. Mỗi thiên có hai phần trước và sau (thượng, hạ), tổng cộng có 14 chương, ghi lại những lời nói và sự tích của Mạnh Tử để giáo dục và giúp cho người đời sau có thể hiểu rõ được tư tưởng chủ yếu của ông.

Xem hướng dẫn download tại đây

P.S.: Tất cả các ebook và audio book post ở TSCB đều có tải về máy cả. Nếu có links nào bị hỏnig, các bạn làm ơn thông báo cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ upload links mới post lên lại. Nhớ like và share Facebook ủng hộ chúng tôi nhé. Thanks các bạn nhiều nha.


MUA SÁCH GIẤY

Hotline: 0967 841 705 (Zalo và Viber)

Email: noluckhongngung@gmail.com